Gigabook

-Sách mới về: Thiên kim đại chiến,Như hoa như sương lại như gió combo 2 cuốn tập 1,2,Quế CungXin em đứng đắn chút combo 2 cuốn tập 1, 2...

Trang chủ » Văn học » Tiểu thuyết » Chi tiết sản phẩm
-10%

Bảy kiếp xui xẻo

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương - Nhà xuất bản: Camphongbooks

Tình trạng:
 Hết hàng
650 g
Trọng lượng:
Giá bìa:
122.000 ₫
0
Số trang:
Giá bán:
110.000 ₫
12-2013
Ngày xuất bản:

Số lượng:

 Gigabook nhận giao hàng và thu tiền tại nhà trên toàn quốc

Nếu bạn thích cuốn sách này, hãy nhấn "like" và cho điểm 1+ cho cuốn sách

Giới thiệu

 Nàng  là một áng mây lang thang mải mê rong chơi được Nguyệt Lão điểm hóa thành tiên.

Chàng là một thần quân nổi tiếng trên trời nhưng bị hiểu lầm là đồng tính.

Sau một cuộc va chạm nảy lửa làm náo loạn cả thiên cung, chàng và nàng bị xử phạt, phải trải qua bảy kiếp nhân duyên mới có thể quay về Thiên giới.

Cả thiên cung và địa phủ đều xôn xao, các tiên nhân đua nhau đặt cược kết thúc của hai người… Liệu cuối cùng, bảy kiếp nhân duyên này có nối liền được một kiếp thiên duyên?

Trích đoạn :

Mở Đầu

Ta là một áng tường vân , trăm năm trước, lúc bay qua điện Nguyệt lão thì ông già nát rượu bỗng dưng nổi hứng, khẽ chạm vào người ta để ta hóa linh. Sau khi tỉnh rượu, Nguyệt lão vuốt râu, tự biện bạch cho mình rằng: “Ừm, một áng tường vân có tiên duyên. Từ nay về sau, tên ngươi là Tiểu Tường Tử.”


Lúc ấy ta quá ngây thơ nên không nhận ra cái tên này có gì bất thường, ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.
 

Từ đó, ta mang phận là nữ, đội một cái tên thái giám, trở thành linh đồng của lão già trong điện Nguyệt lão. Mỗi ngày lão cho ta ba bữa, thêm ít tiền để mua rượu hay đồ ăn vặt, sai ta trông đống tơ hồng rối tung trong điện thay mình.

Ngày qua ngày, bất giác ta đã làm công cho lão được trăm năm. Ta nghĩ ngày tháng sau này của mình cũng sẽ ngồi trước điện Nguyệt lão, đếm từng áng tường vân chầm chậm lướt qua. Nhưng không biết bao nhiêu người đi trước đã nói với ta rằng, một câu chuyện nhạt nhẽo sẽ làm mất thời gian của độc giả, vì thế, ta đã không phụ sự mong mỏi của mọi người.

Hôm đó, một tên tiểu tử thối hệt như cơn ác mộng không biết rơi từ trên Cửu Trùng Thiên cao bao nhiêu xuống, đập đầu vào tấm thảm mây đỏ trước điện Nguyệt lão, phát ra cái tiếng giống y như tiếng dạ dày ta co bóp rồi xả hơi.

Ta đang thiu thiu ngủ, lim dim liếc hắn vài lần. Chàng thiếu niên áo đỏ ấy chật vật rút đầu ra khỏi tấm thảm mây đỏ, nhìn thẳng vào mắt ta, rồi lập tức phát cáu: “Nha đầu ngốc kia, ngươi cứ ngồi đó mà không biết qua đây giúp ông một tay hả?”

Ta bị tên đó mắng nên hơi tỉnh ra, tròn mắt nhìn hắn chòng chọc: “Không phải ra được rồi đó sao?”

Tên đó tức tối lườm ta một cái, vừa đứng dậy phủi bộ áo hoa trên người, vừa nhìn ta khinh khỉnh: “Vừa nhìn đã biết ngươi là thị nữ của phủ Nguyệt lão nghèo kiết xác, đồ không có mắt!”

Ta mệt mỏi ngáp một cái, đổi sang tư thế ngồi dựa vào bậc thềm thoải mái hơn, ngoáy tai nói: “Gỉ mắt thì không có, nhưng ráy tai thì đầy, ngươi xem này.” Nói xong ta búng cái gì đó trên ngón tay đi.

Tên đó ghê tởm nghiêng người né tránh, vẻ khinh bỉ trong mắt lại đầy thêm: “Hừ, chủ nghèo kiết xác quả nhiên nuôi con tì cũng nghèo kiết xác.”

Tuy ta bình thường không thích lão già mê uống trộm rượu kia, nhưng dù gì lão cũng là ông chủ của ta, cho ta ăn uống mấy trăm năm, kể ra bề ngoài cũng là người nhà. Người nhà có thể ghét nhau, nhưng không cho phép người ngoài nói xấu nửa câu.

Ta nheo mắt đánh giá tên kia một lượt