Gigabook

-Sách mới về: Thiên kim đại chiến,Như hoa như sương lại như gió combo 2 cuốn tập 1,2,Quế CungXin em đứng đắn chút combo 2 cuốn tập 1, 2...

Chi tiết tin

Cập nhật 7/3/2012 - 15:33

Lạc Mai Phong - C5 và C6

Văn án - Tuy rằng bản thân lớn lên là nam tử âm tính có thể sinh con của Long tộc, Sở Phong Lạc xưa nay chưa từng nghĩ đến chuyện mang thai này sẽ xảy ra với chính hắn một người nhìn thấy nào cũng là thân thể nam nhân trong nam nhân. Từ nhỏ thì đã nghiêm khắc với bản thân, để trở thành một long tộc dương tính đủ sức đảm đương trọng trách, Sở Phong Lạc vào một đêm thì biết bản thân là âm tính. Mà người từ nhỏ mình đã nhận định phải bảo hộ là dương tính thì cũng thôi đi, Mà người ta lại đối với mình nửa điểm ý tứ cũng không. Hết sức nản lòng thoái chí, đành phải chỉnh đốn lại tâm tình, rời xa gia hương, lai vãng giang hồ. Nghĩa đệ mỹ nhân Tiêu Viễn Lan đột ngột thổ lộ, khiến hắn không biết phải làm sao. Sở Phong Lạc duy chỉ đối người này dần dần xa lánh. Thế nhưng Sở Phong Lạc chung quy chống không lại yêu cầu của nghĩa đệ mà đáp ứng gặp mặt, Kết quả lại bị người này hạ dược, bị cưỡng bức chiếm đoạt, Thậm chí vì vậy mà mang thai hài tử của Tiêu Viễn Lan . . . . . Hắn nhất định phải vào trước lúc Tiêu Viễn Lan phát hiện ra sự thật kinh khủng này mà ly khai, Vì vậy, chỉ có thể chạy trốn . . . . .

Ngoài cửa sổ bóng cây mỏng manh thưa thớt, ánh trăng bao phủ chiếu qua song cửa, giống như khoác lên một tầng sa mỏng manh. Sở Phong Lạc bỗng dưng cảm nhận một loại thương cảm kỳ dị, giống như từ trong thân thể chảy ra, giống như mất đi gì đó, đau đến suýt hít thở không thông.

Đây không phải lần đầu tiên, nhưng là lần đầu tiên có ý nghĩ muốn rơi lệ. Nam nhân chân chính thì sẽ không rơi lệ. Sở Phong Lạc âm thầm cười nhạo bản thân đột nhiên yếu đuối, lẳng lặng chờ đợi thương cảm này trôi qua.

Sở Phong Lạc tịnh dưỡng hai ngày, hai ngày này Tiêu Viễn Lan bộn bề quốc sự, chẳng qua là sai người đưa chút đồ điều dưỡng cho hắn, muốn hắn hảo hảo nghỉ ngơi. Ngày hôm sau nội lực đã khôi phục, nhưng tính ra tối đa chỉ có ba phần —— hài tử chiếm hết bảy phần. Ngoại trừ có thể sử dụng ít nội lực, vẫn như trước suy yếu vô lực.

Từ sau khi hắn khôi phục võ công Tiêu Viễn Lan thường hay đến Phù Minh Cung, biết thân thể hắn vẫn không chuyển biến tốt, Tiêu Viễn Lan thập phần sốt ruột, liên tục gọi thái y đến xem, nhưng quốc sự bộn bề, Tiêu Viễn Lan cũng không thể thường xuyên bồi bên cạnh Sở Phong Lạc, do đó cuối cùng để cho Sở Phong Lạc có cơ hội một mình gặp mặt Tần thái y.

“Phong Lạc, ngươi khẳng định thật sự muốn bỏ hài tử sao?” Nghe xong lời của Sở Phong Lạc, Tần thái y hỏi. Cùng là người Long tộc với nhau, Tần thái y đã hoàn toàn đem Sở Phong Lạc xem như tử tôn của mình.

Con nối dõi của Long tộc vốn thập phần ít, mặc dù Sở Phong Lạc sinh chưa hẳn là Long tộc, nhưng Sở Phong Lạc nói muốn bỏ hài tử đang mang vẫn khiến lão lấy làm kinh hãi.

“Không sai, ta đã quyết định.” Sở Phong Lạc cười khổ, “Ta sẽ không làm mẫu thân, hài tử quá nửa là dưỡng không lớn, đến lúc đó lỡ như chết yểu, còn không bằng hiện tại liền quyết định không dưỡng thì tốt hơn. Hơn nữa, một hài tử không ai thương, nhất định là bất hạnh . . . . .” Hắn vừa nói xong, bỗng nhiên có chút bi thương không tên từ đáy lòng dâng lên, hoặc là bất an.

“Ai trời sinh đã là mẫu thân? Còn không phải trước sinh hạ sau hãy nói.” Tần thái y cau mày nói.

Sở Phong Lạc một trận cười khổ. Không đem quá trình bản thân bị lầm thành nam tử dương tính dưỡng lớn, chỉ thản nhiên nói: “Ta không định quay về Vụ Ẩn Thành, sau khi ly khai hoàng cung, lưu lạc giang hồ, mang theo hài tử, chỉ sợ . . . . .”

“Hài tử là huyết mạch của hoàng tộc ư?” Tần thái y trầm ngâm, “Mưu hại hoàng thất là trọng tội tru di cửu tộc, lỡ như bị Hoàng Thượng biết, chỉ sợ sẽ không tha cho ngươi.”

Dù không biết hắn có hài tử, hắn ly khai, Tiêu Viễn Lan cũng sẽ không tha cho hắn. Khóe miệng Sở Phong Lạc giương lên một nụ cười kỳ quái, Tiêu Viễn Lan đối với mình rất tốt rất tốt, ngoại trừ cưỡng bức mình ra, chưa bao giờ lại đối mình tàn nhẫn, thế nhưng . . . . . thật sự giết đi hài tử này, là mình đối với y tàn nhẫn chăng.

Sở Phong Lạc thoáng thất thần, Tần thái y lại nói: “Dược vật thông thường chỉ sợ đối thân thể có trở ngại, nhưng thân là người Long tộc, chung quy không thể giúp ngươi hốt thuốc giết hài tử trong bụng . . . . . Thế này đi, ta khai một phương thuốc cho ngươi, ngươi sau khi xuất cung, tự mình phối.” Nói xong liền tại trên giấy khai phương thuốc, trầm ngâm một hồi, hỏi: “Phong Lạc, có phải Trương Thục phi bằng lòng dẫn ngươi xuất cung không?”

“Đúng vậy.” Sở Phong Lạc không hiểu vì sao lão lại biết được, lấy làm kinh hãi, cung kính hỏi thăm: “Không biết làm sao ngài biết được?”

“Thục phi dịu dàng hiền thục, là hảo nữ tử, ngày sau chắc hẳn mẫu nghi thiên hạ, có điều phụ thân của nàng tâm cơ khó dò . . . . . Tóm lại, ngươi mọi chuyện phải cẩn thận.” Tần thái y lắc lắc đầu, hiển nhiên không muốn nhiều lời về chuyện của Trương Tuân Úc.

Sở Phong Lạc hiểu được ý tứ của Tần thái y, tuy rằng có thể nhờ vã Trương Thục phi, nhưng không thể tín nhiệm. Đã là đế vương hậu phi, đương nhiên phải vì nghĩ đến quyền lợi của bản thân, sẽ không mặc kệ trượng phu mình sủng tín một nam tử, cho nên nàng mới bằng lòng dẫn hắn xuất cung.

“Phong Lạc, về sau nếu ngươi ly khai hoàng cung không chỗ để đi, thì đến núi Côn Lôn đi tìm chất nhi của ta, nó sau khi ly khai Vụ Ẩn Thành thì cư ngụ ở đó, là một hộ săn bắn, thú một nữ tử dân gian làm vợ, người Long tộc không quay về Vụ Ẩn Thành, ở bên ngoài tốt hơn hết vẫn nên chiếu cố lẫn nhau . . . . .” Tần thái y thở dài một tiếng, nói chuyện giống như tự mình độc thoại.

Sở Phong Lạc tâm động, lại thoáng xuất thần. Tần thái y đem tên tuổi nơi cư ngụ của chất nhi nói với hắn. Vác hòm thuốc lên thì muốn cáo từ, Sở Phong Lạc đứng dậy, tiễn Tần thái y ra ngoài.

Ngay đêm hôm đó, liền có một cung nữ quét dọn chuyển cho Sở Phong Lạc tờ giấy, bảo hắn tối ngày thứ bảy thay đổi y phục của một thị vệ rồi xuất môn, tự nhiên sẽ có người tiếp ứng, cũng bảo hắn sau khi xem xong thì thiêu hủy tờ giấy ngay, để tránh bị người phát hiện.

Tiêu Viễn Lan vẫn như trước thường xuyên lui tới, Sở Phong Lạc đã xác định ngày mình có thể ly khai, đối Tiêu Viễn Lan không khỏi có hơi áy náy, thậm chí trong tình sự cũng mặc y tác cầu, Tiêu Viễn Lan còn tưởng rằng y bằng lòng thành thật với mình, càng thêm cao hứng, nhưng nhìn đến sắc mặt hắn không tốt, vẫn một bộ dạng trọng thương chưa lành, cũng không dám yêu cầu vô độ, có khi chỉ ôm hắn, kể vài chuyện thú vị khi thiếu niên.

Kỳ thật nói là chuyện thú vị cũng không có gì lý thú, Tiêu Viễn Lan trải qua mười tám năm tựa hồ mỗi ngày chỉ có mỗi mình y tại trong cung điện nhàm chán nhạt nhẽo này. Tiêu Viễn Lan vốn muốn ly khai tranh đấu của hoàng thất, trải qua cuộc sống người bình thường, lại vì một câu nói của mình muốn y gánh trách nhiệm, lại gián tiếp đem Tiêu Viễn Lan đẩy lên Đế tọa. Thực ra khi đó thái tử bị giết hại, ngoại trừ Tiêu Viễn Lan ra, càng không ai thích hợp làm Hoàng đế. Nếu Tiêu Viễn Lan không lên ngôi, lúc ấy ắt hẳn thiên hạ đại loạn. Thế nhưng tạo nên cá tính âm trầm lãnh khốc ngày nay của Tiêu Viễn Lan, quả thực bản thân phải chịu một phần trách nhiệm rất lớn. Hiện tại còn muốn ly khai, kỳ thật cũng là một loại hành vi ích kỷ chăng.

Nhưng hắn thật sự không muốn đối diện với Tiêu Viễn Lan . . . . . Vô luận hắn thân là thân phận Long tộc hay là thân thể có thể sinh hài tử . . . . . Sở Phong Lạc bất đắc dĩ nhìn cái bụng chưa to ra của bản thân. Tuy rằng hài tử Long tộc vừa mới ra đời rất nhỏ, chỉ bằng nửa người thường, nhưng dù sao cũng là chiếm không ít chỗ, thân thể lại càng không ngừng gầy yếu đi, bụng nhô ra nhất định sẽ không bị người ta xem như thân thể mập ra nhỉ.

Tối nay Tiêu Viễn Lan cũng không đến. Có lẽ là an bài của Thục phi. Lại có thể thao túng hành động của Tiêu Viễn Lan, có thể thấy được thế lực của Trương gia trong triều rất lớn, Sở Phong Lạc không khỏi đối với nữ tử này cảm thấy bội phục từ tận đấy lòng .

Thời gian ước định sắp tới, Sở Phong Lạc sửa soạn chút ít, lại phát hiện có rất nhiều thứ không nỡ vứt bỏ, dây cột tóc Tiêu Viễn Lan tặng, khăn tay lau mồ hôi cho hắn, còn có một chuỗi tràng hạt khắc bằng hồng ngọc. Đó là vì mấy ngày trước do mình nôn nghén mà tâm thần bất định, Viễn Lan đưa cho mình.

Nhiều lần do dự, Sở Phong Lạc đem chuỗi tràng hạt cất vào trong ngực, cẩn thận giấu kín. Chuỗi tràng hạt này thoạt nhìn bình thường, nhưng mà thập phần xinh đẹp, tinh xảo đặc sắc. Nghe một cung nữ biết rõ sự tình nói, Tiêu Viễn Lan đặc biệt đến Bạch Mã Tự một chuyến, hình như chỉ vì cầu một chuỗi tràng hạt, đại khái chính là chuỗi này. Tiêu Viễn Lan cũng không chịu nói làm thế nào có, chỉ tùy ý đưa cho hắn, sau khi nhìn thấy hắn mang trên tay thì lộ ra một nụ cười rất chân tình.

Đồ ngốc này. Mang chuỗi tràng hạt này theo sẽ giúp hắn bớt đi khổ sở. Về sau đi xa rồi lại tùy ý vứt đi là được rồi. Sở Phong Lạc vì hành động không giống ngày thường của mình mà đưa ra lời giải thích.

Thủ vệ túc trực ngoài cửa huyên huyên náo náo, hình như ngoài đó xảy ra chuyện gì, có người nhân lúc hỗn loạn chạy vào, mời Sở Phong Lạc cùng gã thay đổi y phục, lại thừa lúc người khác chưa phòng bị, có một người mang hắn theo, trà trộn vào thủ vệ tuần hành, đánh bất tỉnh một tên thái giám, lại thay đổi y phục thái giám dùng lệnh bài Thục phi cho hắn xuất cung.

Hoàng cung thủ vệ nghiêm mật, ba bước một tốp, năm bước một trạm gác, phàm là nhìn thấy cái gì ra vào, đều nhất nhất kiểm tra, thầm nghĩ nếu dựa theo phương pháp của Tần thái y đã sớm bị phát hiện.

Ngay vào thời khắc đại môn của hoàng cung đóng lại phía sau, Sở Phong Lạc phát hiện bản thân từ tận sâu trong tim toát ra cư nhiên không phải may mắn, mà là một loại mờ mịt sâu thẩm. Người kia tại trong hoàng cung, nhất định thương tâm phẫn nộ đến nổi cơn điên chăng.

Sở Phong Lạc thoáng cười khổ, mặc kệ ra sao, cứ phải rời hoàng cung đã, lưu lại nơi này có rất nhiều điều không thỏa đáng, cho dù Tiêu Viễn Lan là vì yêu hắn, không ngại thân phận Long tộc của hắn, hắn cũng vẫn không thể tiếp nhận sự thật bản thân phải nằm dưới thân nam nhân khác, để người thương yêu.

Ra khỏi hoàng cung, phía xa chân trời đã tối đen như mực, khi xuất môn đánh kẻng canh một, đến khi ra ngoài hoàng thành, đã qua giờ giới nghiêm, mặc khác dưới tàng cây có một người dắt theo con ngựa tiến đến tiếp ứng, nói: “Các hạ có phải họ Sở không? Chủ nhân nhà ta nói, con ngựa này đưa cho ngươi, chúc ngươi thượng lộ bình an.”

Sở Phong Lạc tiếp nhận dây cương, đang định nói lời cảm tạ, nam tử kia lại nói: “Sở công tử có phải đang trúng độc nhuyễn cân tán không? Chủ nhân nhà ta có Tương Lưu Túy, tặng cho Sở công tử, chỉ mong, Sở công tử đừng quên chuyện đã ước định.”

Chuyện đã ước định, là Trương Thục phi muốn mình vĩnh viễn không gặp lại Tiêu Viễn Lan nữa.

Sở Phong Lạc tim thoáng đập loạn, nam tử kia lấy ra một bình sứ, đổ ra một dược hoàn, nói: “Dược hiệu sáu canh giờ sau mới phát tác, Sở công tử nên sớm ăn vào.”

Sở Phong Lạc giải độc, nhưng võ công chỉ còn ba phần, thành ra cũng chưa từng biểu hiện trước mặt người khác sự thật bản thân đã khôi phục võ công, hơn nữa giải dược là Tiêu Viễn Lan ngầm đưa hắn, mặc dù Trương Thục phi tai mắt nhiều, nhưng xem ra còn chưa biết chuyện này. Sở Phong Lạc đang muốn đa tạ hảo ý của Trương Thục phi, lại nhìn đến dược hoàn kia là màu chàm, trong lòng cả kinh, bất động thanh sắc nhận lấy. Ra vẻ nuốt xuống, lại dấu trong lòng bàn tay.

“Đa tạ hảo ý của chủ nhân nhà ngươi. Sở mỗ nếu đã nhận ân tình của nàng, đương nhiên sẽ làm theo việc nàng ấy muốn.”

Hình ảnh Tiêu Viễn Lan ngậm dược hoàn hôn môi mình vẫn không ngừng tái hiện trong đầu, hắn đương nhiên nhớ rõ Tương Lưu Túy là màu xanh biếc, mặc dù lúc này đang đứng trong bóng đêm nhìn chẳng rõ, nhưng giữa màu chàm và màu xanh biếc vẫn có chút khác biệt. Tần thái y nói Tương Lưu Túy thập phần ít ỏi, cũng chỉ Tiêu Viễn Lan mới có, tin rằng Trương Thục phi cũng chưa từng thấy qua Tương Lưu Túy rồi.

Xem ra Trương Thục phi vẫn còn đối hắn chưa yên tâm, muốn độc chết hắn.

“Vẫn là thỉnh Sở công tử mau chóng lên đường.” Người nọ thúc giục nói, “Trong hoàng cung canh gác nghiêm ngặt, chắc hắn hiện tại đã bị người khác phát hiện.”

Xem chừng dược hoàn này của Trương Thục phi là loại độc dược phát tác chậm, nếu độc chết mình ngay trong hoàng thành, nhất định sẽ bị người điều tra ra, đối nàng cũng không có lợi ích gì. Trương Thục phi tâm cơ thâm trầm, làm bạn cạnh Tiêu Viễn Lan, không biết có thật sự hảo hảo đối y không.

Trương Thục Phi là yêu Tiêu Viễn Lan sao, theo như lúc nàng nhắc tới Tiêu Viễn Lan một tiếng “Viễn Lan” du dương như vậy thì đủ biết.

Chỉ là Trương Thục phi nếu không chiếm được Tiêu Viễn Lan, nàng thủ đoạn ngoan độc như vậy, không biết lại sẽ làm ra chuyện gì, nghĩ đến Tiêu Viễn Lan tại thâm cung đối mặt với văn võ bá quan tâm tư quỷ quyệt trong triều, tần phi chung gối đồng sàng dị mộng, không biết tại sao, Sở Phong Lạc trong lòng đột nhiên đau nhói.

Không thể suy nghĩ nhiều, nếu không mình sẽ thay đổi tâm ý lưu lại. Sở Phong Lạc cắn răng nhảy lên ngựa, vừa kẹp bụng ngựa liền dứt khoát chạy đi.

Dùng một tấm lệnh bài khác, Sở Phong Lạc ra ngoài thành môn của hoàng thành, chưa được bao lâu, chợt nghe thấy phía sau truyền đến tiếng người hô quát truy đuổi. Đằng sau cách mấy mươi trượng, một đoàn kỵ binh cầm đuốc, cơ hồ chiếu sáng cả không trung.

Ụ đất trước mặt hiện lên một cây cầu, mơ hồ còn có thể nghe được tiếng nước chảy dưới cầu.

Sở Phong Lạc giảm tốc, mạnh mẽ nhảy xuống ngựa, ngay tại chỗ lăn một vòng, lăn đến trong bụi cỏ bên cạnh. Ngựa vẫn tiếp tục phi như bay về phía trước, chỉ ngay thấy tiếng chân không ngừng, thẳng tiến về phía trước.

Dưới cầu Đông Môn nước chảy róc rách, Sở Phong Lạc nhảy xuống bờ sông, nhẹ nhàng ẩn thân dưới gầm cầu, chờ đợi người tìm kiếm ly khai.

Lúc này đã là cuối xuân, thỉnh thoảng hạ một trận mưa. Dòng sông dùng để bảo vệ thành sâu chừng một người cao to. Nghe thấy tiếng một đội nhân mã phi như bay qua cầu, Sở Phong Lạc còn chưa dám đi lên, quả nhiên một lát sau, đội nhân mã kia đã đi rồi quay lại, tại phụ cận cầu Đông Môn bắt đầu lùng sục.

Cường tương thủ hạ vô nhược binh, thủ hạ của Tiêu Viễn Lan quả nhiên đều rất có kinh nghiệm truy tung. Sở Phong Lạc bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, đành phải nhảy xuống nước ẩn thân.

Bọn lính nửa đêm bị lôi đầu dậy tìm người, vẫn còn đang buồn ngủ, chỉ nghĩ đến nhanh chóng quay về ngủ một giấc, cũng bất chấp dưới nước có người ẩn nấp hay không, tại phụ cận cầu tìm kiếm nơi có thể ẩn thân trong chốc lát, liền quay về phục lệnh.

Cuối xuân nước vẫn lạnh đến kinh người, ngâm trong nước sông lạnh như băng, Sở Phong Lạc cảm giác máu toàn thân đều muốn đông thành băng. Vào lúc nhóm người truy tìm ly khai, Sở Phong Lạc đã toàn thân ướt đẫm.

Nếu là trước kia thì không hề hấn gì, nhưng đang mang thai, thân thể trở nên chịu không nổi một kích, mới ngâm trong nước lạnh một lát đã liền bắt đầu run rẩy không ngừng.

Sở Phong Lạc từ từ bò lên bờ, bụng đột nhiên một cơn đau quặng, khí lực hai chân giống như bị hút sạch vô lực, chỉ có thể xiêu xiêu vẹo vẹo đi vài bước, thì té ngã trên đất.

Hài tử . . . . . Có lẽ sắp không giữ được. Sở Phong Lạc đờ đẫn suy nghĩ. Hài tử yếu ớt như vậy, sẽ không là Long tộc, giả như sẩy mất, người Long tộc cũng sẽ không trách hắn. Tiêu Viễn Lan lại không biết đến sự tồn tại của hài tử này, chính mình cũng không muốn nó, hài tử này chính là không ai yêu.

Nếu hài tử biết, không biết sẽ nghĩ gì?

Sở Phong Lạc nhẹ nhàng ấn lên bụng mình, bỗng nhiên trong lòng có một loại cảm giác rất đau.

Kỳ thật đối hắn mà nói sinh hài tử không có gì quan trọng, huống hồ lại là một hài tử do người hắn không hề yêu cường bạo mà có . . . . . Chỉ là mình không phải một hảo mẫu thân, ngay cả cơ hội để nó sinh tồn cũng bóp chết.

Lúc này phía xa chân trời vẫn không có tia sáng, một mảnh tối đen.

Sở Phong Lạc đi lang thang dọc theo đường phía trước, vừa rồi tuy rằng rất đau, nhưng không chảy nhiều máu, xem chừng hài tử vẫn có thể giữ được. Vốn cần phải đốt lửa hơ khô y phục trên người, nhưng đồ đạc mang theo đều đã ướt đẫm, kể cả ngân phiếu, đốt lửa, cùng phương thước Tần thái y khai cho, chữ trên phương thuốc đã nhòa nhìn không rõ.

Muốn phá bỏ hài tử hay không, Sở Phong Lạc có chút do dự. Mới hơn hai tháng, cơ hồ còn chưa thành hình, cho dù phá bỏ cũng không hề gì, thế nhưng vừa rồi xém nữa mất đi hài tử dần dần biến thành một loại khủng hoảng, tràn ngập trong lòng.

Có lẽ con người luôn luôn như vậy, chỉ đến khi mất đi mới có thể cảm thấy không muốn.

Dù sao đi nữa hài tử cũng vô tội, có lẽ nó cũng muốn nhìn nhân thế này một cái, nhìn mẫu thân nhẫn tâm này một cái . . . . . Còn có phụ thân chẳng hay biết gì . . . . .

Sở Phong Lạc vốn vì phong hàn mà đầu óc dần dần trống rỗng, bỗng nhiên xuất hiện khuôn mặt tuyệt lệ của Tiêu Viễn Lan . . . . . Tiêu Viễn Lan nếu biết hắn mang thai một hài tử, là cao hứng phấn khởi, hay là kinh nghi bất định, hay càng là hoàn toàn không tin?

Nếu hài tử này ra đời, thì nhất định mình cùng Tiêu Viễn Lan vĩnh viễn dây dưa không dứt.

Sở Phong Lạc cắn chặt răng, bước nhanh đi đến tế thế đường của tiểu trấn trước mặt, nhờ đại phu hốt một thang dược phá thai, rồi đi vào một khách điếm, mượn tiểu nhị của khách điếm giúp tiên dược. Sở Phong Lạc lúc này khí lực toàn thân đã gần như mất hết, chỉ có thể miễn cưỡng đi tới trước giường.

Sở Phong Lạc nằm trong khách phòng của khách điếm mấy canh giờ, nghe thấy tiểu nhị kêu gọi, chậm rãi từ trong mê man tỉnh lại.

“Khách quan, đây là dược ngài muốn tiên.” Tiểu nhị đánh thức hắn, rồi đem dược bưng vào. Vừa nãy chưởng quầy còn đang oán giận, khách nhân này sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, không biết có thể bệnh chết ở trong khách điếm không, nếu bệnh chết, điếm lấy không được tiền, còn phải lãng phí một mảnh chiếu . . . . .

“Cám ơn, ngươi ra ngoài đi.” Sở Phong Lạc tiếp nhận dược, có chút xuất thần.

Đây là phương thuốc người thường sử dụng, Tần thái y nói đối thân thể có hại, nhưng chuyện tới nước này, cũng không thể nề hà. Phá thai vốn đã là hại thân thể, chẳng qua là phương thuốc của Tần thái y khai hơn mấy vị dược liệu điều dưỡng, dùng bổ sung khí huyết cho nam tử Long tộc khi sẩy thai mà thôi.

Đem dược này uống hết, có thể xuôi xuôi mọi chuyện.

Sở Phong Lạc nhìn vào dược thủy đen kịt trong chén, bỗng nhiên lại lần nữa nổi lên do dự, hắn thái độ làm người xưa nay quyết đoán kịp thời, chưa từng không quyết đoán thế này, nhưng tại thời điểm này bỗng dưng trở nên dao động bất định.

Nương . . . . . không muốn không muốn con . . . . . Đừng mà . . . . . Con sẽ ngoan ngoãn nghe lời . . . . .

Giọng nói huyền ảo non nớt tựa như vọng đến từ tận đáy lòng, tay Sở Phong Lạc run mạnh, chén thuốc rơi xuống đất, vỡ thành nhiều mảnh, dược thủy văng ra toàn bộ, Sở Phong Lạc bỗng dưng cảm giác tâm giống như xoắn lại đau đớn.

Hài tử từ huyết nhục của mình mà ra, làm sao có thể đang tâm vứt bỏ? Huống chi hài tử vốn chính là vô tội, dù không ai thương nó đi nữa, mình cũng có thể thương nó.

Hài tử này sẽ làm mình lưng đeo thống khổ bị người lăng nhục, cũng chấp nhận.

Nếu như không định gặp lại Tiêu Viễn Lan, vậy có thể mang theo hài tử ẩn cư sơn lâm, Tiêu Viễn Lan vĩnh viễn cũng sẽ không biết đến sự tồn tại của hài tử này. Trước nay không nghĩ muốn hài tử này, kỳ thật cũng chỉ vì muốn trốn tránh trách nhiệm làm mẫu thân mà thôi. Bản thân nửa đời cúi đầu ngẩng đầu, khiếu ngạo thiên hạ, xưa nay đường đường chính chính, vậy mà ngay cả hài tử sinh mang tương liên cũng thiếu chút nữa vứt bỏ.

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve bụng, cảm giác hối hận chợt qua đi, nội tâm chính là vô cùng an tĩnh nhẹ nhõm.

Sở Phong Lạc đã quyết định sinh hạ hài tử, không bao giờ lưỡng lự nữa, chuẩn bị an thai sinh nở. Hắn vốn được xem thành nam tử dương tính nuôi dưỡng, đương nhiên minh bạch thân là nam nhân lại có thể sinh hài tử, loại chuyện này để cho người khác biết chỉ sẽ khiến bản thân chịu không nổi, thành ra cũng không có nhờ tiểu nhị giúp mình hốt dược an thai. Ngược lại chuẩn bị quay về Vụ Ẩn Thành, để tế sư của Long tộc xem cho hắn.

Tế sư của Long tộc là người phụ trách hiến tế cùng phán đoán âm dương tính thời điểm ngày âm, mà người tính sai âm dương tính của mình đại khái là tế sư của hai mươi năm trước. Sai đã sai rồi, Sở Phong Lạc cũng chẳng muốn truy cứu chuyện cũ, mà thân sự của Long Vương cùng hắn mặc dù biết là như bọt xà phòng, cũng khiến hắn sứt đầu mẻ trán, nhất thời đành bất chấp chuyện tình của bản thân.

Tuy rằng địa phương kia không thuộc về bản thân, thậm chí vào lúc Long Vương trốn đi mình còn mang trên lưng danh soán vị, nhưng dù sao cũng là địa phương của Long tộc, đối bản thân sinh hạ hài tử mới có lợi, vì hài tử suy nghĩ, hết thảy đều gắng nhịn xuống. Giờ khắc này toàn thân toàn tâm của hắn đều đặt trên người hài tử, hết thẩy vinh nhục đều bất chấp.

Hắn ở tại khách điếm hai ngày, lúc cảm thấy bản thân có thể xuống giường hành tẩu vài bước, ly khai khách điếm. Mà nhân mã Tiêu Viễn Lan phái đi truy tìm chắc không ngờ đến hắn sẽ lưu lại tại tiểu trấn của kinh kì, thành ra thời điểm kiểm soát cũng không kỹ lưỡng, buông tha hắn.

Sở Phong Lạc mượn danh hốt dược cho thê tử, tại tế thế đường tùy tiện bắt mấy thang dược. Đường đến Vụ Ẩn Thành còn xa, hắn có thể cố chống đỡ, chỉ sợ hài tử chống đỡ không nỗi. Khi theo đường sông đến trên núi bất thình lình bị đau khiến hắn thập phần bất an, tuy rằng không có kinh nghiệm, cũng không có ai nói qua với hắn, thế nhưng hắn cũng biết, hài tử nhất định là xảy ra chuyện, hiện tại có thể giữ được đã là vạn hạnh.

Vào lúc Sở Phong Lạc đến một thành thị, thời điểm dắt ngựa đi ngang thành môn, nhìn thấy bức họa của mình, trên đó ngoài trọng thưởng ra còn có một câu “Không chuẩn tổn thương chút nào, nếu không nghiêm trị không tha.”

Quả nhiên giống với tính tình của Tiêu Viễn Lan.

Khóe miệng của Sở Phong Lạc gợi lên một nụ cười tươi. Người kia dù có thương tâm đi nữa, cũng sẽ không thương tổn mình, mà phút ban đầu y đối mình cướp đoạt, kỳ thật cũng chỉ là dục vọng độc chiếm khiến y phát cuồng mà thôi.

Người kia biết hắn đào tẩu, ngoài mặt có thể sẽ nổi trận lôi đình, nhưng sau lưng nhất định sẽ thương tâm khổ sở nhỉ.

Sở Phong Lạc nhìn thấy mình trên bức họa tuấn đĩnh phi dương nói không nên lời, thế nhưng so với tướng mạo của mình còn tuấn hơn vài phần, hiển nhiên cũng là từ tay người nọ mà ra. Hiện tại mình vì nguyên do mang thai, đã mất đi rất nhiều khí chất anh tuấn, một bộ dạng suy yếu vô lực, cùng người trên bực họa kém xa nhau, khó trách dọc đường hành tẩu, cũng không có ai tìm hắn thăm dò.

Có lẽ nguyên nhân cũng vì Tiêu Viễn Lan đề xuất trọng phạt, muốn bắt người sao có thể không cho tổn thương người chứ? Người kia vì mình, cư nhiên khó xử người khác như thế.

Sở Phong Lạc nhớ đến người kia, không khỏi vừa lắc đầu, vừa mỉm cười.

Đáng tiếc giữa bọn họ không có tương lai, nếu Tiêu Viễn Lan chỉ là một người bình thường, có lẽ sự tình sẽ đơn giản hơn nhiều.

Sở Phong Lạc yên lặng suy nghĩ, dắt ngựa bước trên con đường quay về Vụ Ẩn Thành.

Khi đi ngang qua thành Nam Giang, Sở Phong Lạc trọ lại một đêm.

Nơi này thường là nơi hắn cùng Tiêu Viễn Lan gặp mặt, bởi vì tại nơi trung gian giữa kinh thành và Vụ Ẩn Thành, dễ dàng gặp mặt nhất. Trước kia hắn chỉ biết Tiêu Viễn Lan là quý tộc tử đệ của kinh thành, không ngờ tới y cư nhiên là đương kim Hoàng Đế. Trách không được mỗi lần y nhìn thấy mình, đều là dáng vẻ cao hứng đến không thể cao hứng hơn nữa. Kỳ thật muốn đơn phương gặp mặt hắn, Tiêu Viễn Lan cũng là tương đối không đổi.

Tâm tình đã xảy ra rất nhiều biến hóa nhỏ bé, Sở Phong Lạc phát hiện, cảm tình đối với Tiêu Viễn Lan không còn là cừu hận nhục nhã nữa, mà dần dần biến thành vì mình cư nhiên mang thai hài tử của y khi đối mặt với y là một loại nan kham.

Không ngờ đến bản thân cư nhiên sẽ sinh ra loại cảm tình tương tự như ngượng ngùng, Sở Phong Lạc trong lòng ngũ vị tạp trần. Cũng vì mang thai mà thay đổi rất nhiều, ngay cả bản thân còn cảm thấy xa lạ.

Vụ Ẩn Thành nằm tại phía Tây Nam của Đại Lịch Vương triều, từ ngoài nhìn vào, các dãy núi nối đuôi nhau nghìn dặm như một cái lồng bên trong tầng sương mù dày đặc, tựa như tiên cảnh, ngoại nhân nếu không biết hướng đi căn bản không thể tiến vào.

Vào lúc Sở Phong Lạc về đến Vụ Ẩn Thành, tất cả mọi người đều là dáng vẻ ngạc nhiên, dường như không ngờ đến hắn còn có thể quay về, đại khái lúc hắn ly khai Vụ Ẩn Thành, người khác cũng cho rằng hắn vì chuyện muốn lừa gạt soán vị Long Vương bị phát hiện mà lẩn trốn, hoặc đã bị Long Vương vứt bỏ, bây giờ dư luận chưa dứt còn muốn tái kiến Dạ Trạch Hoan.

Vì vậy có người rất hảo tâm nói với hắn Dạ Trạch Hoan đi vắng, đã cùng Long Hậu ra ngoài du ngoạn, khoảng một hai tháng thì về một lần.

Sở Phong Lạc cũng không đối chuyện này giải thích nhiều lời, cùng mọi người hàng huyên đôi câu, thì quay về căn nhà trước đây của mình.

Sở gia tại Vụ Ẩn Thành là danh môn, nhưng cách đây mấy năm phụ mẫu đã tạ thế, hiện tại chỉ còn lại mỗi mình hắn.

Nhẹ nhàng phủi đi tro bụi đóng trên cửa, Sở Phong Lạc mở đại môn của Sở gia ra.

“Phong Lạc, ngươi đã về rồi sao?”

Nghe thấy tiếng gọi, Sở Phong Lạc ngạc nhiên quay đầu. Một bạch y nam tử tuấn mỹ nho nhã đứng đằng sau cách đó không xa, đang mỉm cười với hắn, nụ cười có phần không hảo ý. Sở Phong Lạc không khỏi có chút gượng gạo.

Đây là bạn cùng chơi thuở thiếu niên của Sở Phong Lạc Diệp Thụy Tuyên. Vì khi còn bé tuổi tác ngang nhau nên thường hay cùng chơi với nhau, hai bên qua lại rất thân thiết. Mấy đời Diệp gia đều là tế sư, tinh thông y thuật, phân định âm dương, mà cũng vì thế, đem bí mật Long Vương Dạ Trạch Hoan âm tính nói cho hắn biết, từng cùng Sở Phong Lạc một phen tranh giành.

Đáng tiếc Diệp Thụy Tuyên ngoại trừ võ công binh pháp ra, còn phải học thuật Kỳ Hoàng, mỗi lần luận võ đều thua, Diệp Thụy Tuyên nhìn thấy Dạ Trạch Hoan đối y cũng không phải đặc biệt hảo cảm, thì cũng từ bỏ tâm tư này.

Mà vào lúc Dạ Trạch Hoan cùng Sở Phong Lạc sắp thành thân, vì đúng lúc Diệp Thụy Tuyên lên làm tế sư phải xuất môn rèn luyện không kịp quay về, Sở Phong Lạc đương nhiên cũng biết là vì Diệp Thụy Tuyên không muốn tức cảnh sinh tình, nên mới viễn tẩu tha hương.

Tính ra hắn cùng Diệp Thụy Tuyên là tương phùng sau một năm xa cách.

Chân tướng đã rõ ràng, Diệp Thụy Tuyên đương nhiên cũng đã biết hắn là nam tử âm tính.

Sở Phong Lạc nhìn thấy ánh mắt quái lạ của Diệp Thụy Tuyên, có chút đứng ngồi không yên.

“Thụy Tuyên, ngươi nhìn gì vậy?”

Chẳng lẽ mình vì mang thai mà khiến tâm sinh lý khác biệt chút đỉnh, cũng bị Diệp Thụy Tuyên nhìn ra sao? Tuy nói y là tế sư, không có gì không nhìn ra, có điều mới hai tháng cũng có thể nhìn ra, không khỏi có chút khoa trương.

“Không có gì, Phong Lạc, nếu chúng ta đều không giành được Diệp Thụy Tuyên, vậy thì hãy nhất tiếu mẫn ân cừu chứ?” Diệp Thụy Tuyên mỉm cười, tươi cười có chút sâu hiểm khó dò.

(nhất tiếu mẫn ân cừu: cười một cái xóa tan thù hận – phăng thôi =^=)

Sở Phong Lạc bất đắc dĩ cười cười, hai người đều không giànhh được Dạ Trạch Hoan, nhưng mà giải thoát của Diệp Thụy Tuyên hiển nhiên cùng mình bất đồng. Y cùng Dạ Trạch Hoan đều là dương tính, căn bản không thể nào.

“Nếu nói ra thì mối thù duy nhất giữa ta với ngươi, chính là Diệp gia các người đã tính sai âm dương tính của ta chăng.”

Tế sư là Diệp gia thế đại đương truyền, hai mươi năm trước tính sai không phải phụ thân thì cũng là thúc bá của Diệp Thụy Tuyên. Lúc trước không tính toán, còn nguyên nhân khác chính là vì Diệp Thụy Tuyên là hảo hữu của mình, sai thì cũng đã sai rồi, nếu không thể thay đổi, cũng không đáng vì vậy cùng hảo hữu trở mặt thành thù.

Diệp Thụy Tuyên cười có chút xấu hổ.

“Phong Lạc huynh không tính toán, đủ thấy lòng dạ rộng lượng. Nhiều năm không gặp, Phong Lạc huynh phong thái vẫn như ngày xưa, thật đáng mừng. Chi bằng đến nhà ta uống một chén?”

Sở Phong Lạc quả thực không giống mọi khi. Diệp Thụy Tuyên nhìn thấy cử chỉ ung dung tao nhã của Sở Phong Lạc, trong lòng không khỏi khẽ rung động.

Sở Phong Lạc nhìn vào trong nhà mình tro bụi khắp nơi, còn chưa kịp quét sạch, căn nhà này nội trong một hai ngày đúng là chưa thể ở được. Đành thở dài, “Thụy Tuyên, nhà của ngươi còn chỗ nào để ở không?”

Diệp Thụy Tuyên mắt cười thành hai vầng trăng khuyết: “Có a, Phong Lạc, ngươi tạm thời cứ đến nhà của ta ở đi, dù sao huynh đệ chúng ta trước kia cũng thường xuyên ở chung với nhau mà. Chỗ này ta  gọi người qua quét tước là được rồi.”

Sở Phong Lạc khóe miệng khẽ động: “Ta quen ngủ một mình.”

“Phong Lạc, ngươi cũng đừng suy nghĩ thái quá vậy chứ. Chúng ta huynh đệ đã nhiều năm như vậy không gặp . . . . .” Diệp Thụy Tuyên ra vẻ đáng thương, vô luận thế nào, cũng muốn làm cho Sở Phong Lạc đáp ứng mình.

“Ta đang mang thai.” Sở Phong Lạc thản nhiên nói. Tuy rằng Diệp Thụy Tuyên cố ý không đề cập hai người bất đồng tính, kéo gần quan hệ cả hai, nếu là trước đây hắn cũng sẽ không để ý, nhưng hiện tại hết thảy đều trở thành có rất nhiều bất đồng.

“Ngươi nói gì?” Diệp Thụy Tuyên ngớ người, lộ ra biểu tình hoảng hốt, “Ngươi sao có thể mang thai?” Y còn chưa hạ thủ, thế nào đã bị người ta hớt tay trên? Hỏng, không thể để bị nhìn ra.

“Ta là âm tính, sao lại không thể mang thai.” Sở Phong Lạc bất đắc dĩ cười. Điểm này vào hai tháng trước hắn đã sâu sắc lĩnh hội được.

“Phụ thân của hài tử là ai? Sao lại không cùng ngươi quay về thành?” Diệp Thụy Tuyên đột nhiên nghiêm nghị hẳn lên. Long tộc cũng có thành thân cùng người thường, nhưng thời điểm quay về thành, đều sẽ mang theo bạn lữ của mình, sẽ không một mình quay về. Diệp Thụy Tuyên vào lúc Sở Phong Lạc còn chưa quay về cũng đã kế nhiệm chức tế sư, là vị trưởng lão trẻ tuổi nhất trong Long tộc, đối với điểm này đương nhiên sẽ càng chú ý.

“Phụ thân của hài tử . . . . .” Sở Phong Lạc hơi do dự, nói: “Đã qua đời.”

Long tộc vào nửa năm trước bị triều đình vây quét, đừng nói là Hoàng Đế, ngay cả người của triều đình cũng bị người Long tộc gây khó dễ, nếu đã quyết định đời này không bao giờ gặp lại Tiêu Viễn Lan nữa, vậy cứ xem như y đã chết đi.

“Đã chết?” Diệp Thụy Tuyên bất động thanh sắc, chỉ là trong mắt thoáng nẩy lên hào quang vui sướng Sở Phong Lạc không nhìn thấy, “Phong Lạc, ngươi phải nén bi thương thuận theo biến đổi.”

“Ta hiểu.” Ly khai y, kỳ thật mình hẳn là khổ sở. Sở Phong Lạc có phần ảm đạm, thấp giọng nói: “Thôi, đã là quá khứ . . . . . Thụy Tuyên, chúng ta đi uống rượu đi.”

“Ngươi còn muốn uống rượu, không được uống!” Diệp Thụy Tuyên giận dữ, sau này người mang hài tử cũng là của y, Sở Phong Lạc còn không cẩn thận như vậy, bảo y làm sao không lo?

“Thật sự không thể uống sao?” Sở Phong Lạc có chút kỳ quái nhìn y, “Đúng rồi, võ công của ngươi có tiến bộ?” Diệp Thụy Tuyên y thật cực kỳ cao minh, nhưng mà võ công trước này đều không bằng hắn, vì Dạ Trạch Hoan hai người đánh nhau không biết bao nhiêu lần, Diệp Thụy Tuyên chưa từng thắng hắn, hiện tại cư nhiên dám dùng khẩu khí thế kia nói với hắn, nếu không phải võ công y tiến bộ, thì chính là não bị mục rồi.

“Mang thai không thể uống rượu.” Diệp Thụy Tuyên vội vàng ho khan một tiếng, bày ra tư thế đại phu.

“Vậy còn phải kiêng kị gì nữa?” Vừa nói đến hài tử, Sở Phong Lạc lập tức khẩn trương vô cùng.

“Không được đụng vào nước lạnh, không được hứng gió lạnh . . . . . Còn có, không được cưỡi ngựa. Ngươi hôm nay là cưỡi ngựa về?” Diệp Thụy Tuyên nhíu nhíu mày.

“Không có phi nhanh, chỉ đi từ từ . . . . .” Sở Phong Lạc do dự nói, xem ra có rất nhiều chuyện vẫn phải hảo hảo học, vì hài tử, phải học làm một hảo mẫu thân.

“Thụy Tuyên, ta ngâm nước lạnh, hài tử không biết có bị gì không, ngươi giúp ta xem đi.”

“Cái gì, ngươi ngâm nước lạnh?”

Theo như thần sắc hoảng hốt lo lắng của Diệp Thụy Tuyên, Sở Phong Lạc biết mình đã làm ra chuyện không nên cỡ nào, nhưng sau khi Diệp Thụy Tuyên diện vô biểu tình chẩn mạch cho hắn, lại đề xuất muốn tiến hành kiểm tra thân thể hắn.

Mặc dù Diệp Thụy Tuyên là một đại phu, nhưng Sở Phong Lạc sao vẫn cảm giác động tác Diệp Thụy Tuyên chẩn mạch cho mình có chút không bình thường, các đại phu khác đều là đặt hai ngón tay ngay mạch, Diệp Thụy Tuyên lại là cả bàn tay bắt lấy tay hắn, tay kia thì tại cánh tay hắn vuốt ve lên xuống – chẳng lẽ đây là khác biệt giữa lang băm và danh y?

Diệp Thụy Tuyên đã học y thuật được vài năm, nhưng thật ra càng học càng xuống dốc. Có điều nếu thẳng thắn đề xuất muốn đổi đại phu hình như có chút không nể tình bằng hữu lắm, hai người là huynh đệ kết nghĩa, giữa cả hai đã sớm nhìn qua thân thể đối phương, cho y nhìn lại cũng không hề gì.

Sở Phong Lạc đi theo Diệp Thụy Tuyên đến Diệp phủ, Diệp Thụy Tuyên kéo hắn vào một gian phòng ngủ, để hắn nằm ở trên giường, đồng thời bảo hắn cởi quần ra, nâng người như tư thế sinh con, mở đùi ra, để y kiểm tra.

Khắp nơi đều được che đến kín kín đáo đáo, chỉ có vài ngọn đèn dầu chiếu sáng đến mật thất giống như ban ngày. Sở Phong Lạc nằm trên giường, do dự làm chiếu theo lời của Diệp Thụy Tuyên, để cho hai chân trần trụi của mình lộ ra trong không khí, cảm giác mát lạnh nhè nhẹ.

Nhìn thấy Diệp Thụy Tuyên từng bước từng bước đến gần, đột nhiên lại nghĩ đến Tiêu Viễn Lan.

Viễn Lan chính là như vậy, từng bước một chậm rãi đến gần, nhẹ nhàng ôn như nói: “Phong . . . . . Nhớ ngươi lắm . . . . .” Ôn nhu đau đớn như vậy, khiến Sở Phong Lạc trong chớp mắt thấy hoảng hốt.

Cảm giác hạ thể bị đụng chạm có phần bất đồng, Sở Phong Lạc hơi co quắp lại, phản xạ xuất một chưởng qua, chỉ nghe thấy tiếng hét thảm thiết, Diệp Thụy Tuyên ngã trên mặt đất.

Sở Phong Lạc có hơi áy náy, nói: “Thụy Tuyên, ta vô tình, chỉ là có hơi . . . . .” Chỉ là có hơi ghê tởm, cộng thêm cảm giác khuất nhục khó thích ứng. Lúc bị Tiêu Viễn Lan chạm vào lại không có loại cảm giác này, có lẽ do tình yêu của y đau thương hèn mọn như vậy, khiến mình cũng cảm giác không nỡ chăng.

Sở Phong Lạc bỗng nhiên cảm giác, mình hơi hơi tưởng nhớ thiếu niên tuyệt lệ nội liễm kia, nhớ đến y dịu dàng gọi mình, nhớ đến y hôn lên gương mặt mình, nhớ đến y nắm lấy tay mình, đem mình kéo đến bên cạnh . . . . . Thiếu niên Hoàng Đế này có điểm bá đạo lại trầm tĩnh.

Một chưởng vô tình của Sở Phong Lạc, Diệp Thụy Tuyên bất ngờ không kịp đề phòng, ấy mà cũng không ngã nặng lắm, đứng lên vài câu oán giận, thì thấy thần thái Sở Phong Lạc hoảng hốt mờ mịt, lại mang theo một tia mỉm cười ôn nhu. Diệp Thụy Tuyên có chút động tình, nhịn không dựa sát đến cạnh hắn, nhẹ nhàng hôn lên.

Sở Phong Lạc chứng kiến Diệp Thụy Tuyên cư nhiên lại hôn hắn, môi song song dính lấy mình, thì đã sợ tới mức đẩy y ra: “Thụy Tuyên, ngươi làm gì?”

Diệp Thụy Tuyên biết bản thân thất thố, lấy lại bình tĩnh, nói: “Phong Lạc, ngươi vừa rồi đang nghĩ tới cha của hài tử ư, người đã đi rồi, ngươi phải sớm quên y đi, bằng không sẽ chỉ làm khổ mình mà thôi.”

Nhìn thấy ánh mắt Diệp Thụy Tuyên hàm chứa tình ý, Sở Phong Lạc kinh ngạc tới cực điểm, hắn vô luận thế nào cũng không nghĩ tới Diệp Thụy Tuyên lại có thể đối mình động tình, cho dù hắn thân đang mang thai, mất nhiều anh khí, nhưng mà tướng mạo cũng xem như đoan chính, tuyệt đối không giống như nữ tử, Tiêu Viễn Lan đối hắn động tình đã làm hắn giật mình, sao lại còn thêm một Diệp Thụy Tuyên?

“Thụy Tuyên, ngươi đừng nói giỡn, ngươi không phải thích Trạch Hoan sao?” Sở Phong Lạc sợ tới mức lui về phía sau, mọi thứ không tưởng trước mắt khiến đầu óc hắn trống rỗng.

Diệp Thụy Tuyên quay đầu đi suy nghĩ một chút, rất nghiêm túc nói: “Trạch Hoan? Đó là chuyện rất lâu trước kia rồi. Nói sao thì y cũng là dương tính, sao có thể cùng ta quan hệ, Phong Lạc, quá khứ đã trôi qua, chúng ta còn có tương lai không phải sao?”

Diệp Thụy Tuyên lúc đó biết mình đối Dạ Trạch Hoan vô vọng, về sau thỏa thích chìm trong mỹ sắc, trở nên thập phần đào hoa, những điều này Sở Phong Lạc đều biết, cũng bởi vậy cảm giác thập phần thua thiệt so với Diệp Thụy Tuyên, không ngờ tới tâm tưởng của Diệp Thụy Tuyên cư nhiên lại chuyển đến trên đầu hắn.

“Thụy Tuyên, đừng như vậy . . . . .” Da đầu Sở Phong Lạc run lên, càng không ngừng lui về phía sau, hắn sợ mình lại không cẩn thận đả thương Diệp Thụy Tuyên, vẫn không dám tùy tiện động võ, vào lúc lui đến không thể lui nữa, thì biến thành tình cảnh Diệp Thụy Tuyên đem hắn đặt dưới thân.

“Ngươi không phải nghiêm túc chứ?” Sở Phong Lạc thập phần khó xử.

“Ta đương nhiên là nghiêm túc rồi.” Diệp Thụy Tuyên ngượng ngùng cười cười, “Không biết tại sao, trước đây không có cảm giác gì, hiện tại đột nhiên cảm thấy ngươi rất dễ nhìn.” Ánh mắt Diệp Thụy Tuyên lướt qua hạ thể xích lõa của Sở Phong Lạc, vì kích động mà trên mặt nổi lên ửng đỏ, khuôn mặt đoan chính lúc này nhìn đúng là động lòng người nói không nên lời.

“Thụy Tuyên, chuyện này chúng ta về sau hãy bàn được không, hiện tại ta tạm thời còn chưa có lòng dạ nào . . . . .” Diệp Thụy Tuyên không lo sẽ làm tổn thương tình cảm giữa hai người với nhau, có lẽ là thật sự nghiêm túc . . . .  Nhưng đối với Diệp Thụy Tuyên chưa từng nảy sinh loại cảm giác kia, ở bên nhau rất quái lạ.

“Cũng được.” Diệp Thụy Tuyên gật gật đầu, trịnh trọng nói ra sự thật, “Phong Lạc, người giống như ta tuấn mỹ vô song như vậy, tuyệt đối sẽ không để ngươi phải hối hận.”

Sở Phong Lạc khẽ cười khổ, đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên có người gõ cửa, hai người vội vàng chỉnh lại y quan bước ra ngoài, nguyên lai là thủ vệ Tiết Phi. Tiết Phi thoáng nhìn qua Sở Phong Lạc, hơi do dự, Sở Phong Lạc bất giác xấu hổ, liền muốn cáo từ, Diệp Thụy Tuyên kéo hắn lại không cho đi, nhíu mày nói: “Có gì thì tại đây nói đi.”

Tiết Phi hành lễ, nói: “Triều đình phái một đội binh mã, bao vây Vụ Ẩn Thành, thành chủ vắng mặt, hội trưởng lão hiện đang triệu tập đến họp, vẫn thỉnh Diệp trưởng lão đừng đến trễ.”

Sở Phong Lạc lấy làm kinh hãi, nói: “Ai dẫn binh mã?”

Tiết Phi không trả lời. Diệp Thụy Tuyên lạnh lùng nói: “Nói!”

“Là Hoàng Đế thân chinh!” Tiết Phi vốn không muốn nói, bị Diệp Thụy Tuyên ép hỏi, khuôn mặt tức đến đỏ bừng, “Hoàng Đế một mực tìm hắn, có thể thấy rõ ràng là hắn quen biết Hoàng Đế, hắn lúc này đột nhiên vào Vụ Ẩn Thành, ai biết có phải nội ứng ngoại hợp hay không? Nói không chừng hắn chính là gian tế.”

Sở Phong Lạc giận đến toàn thân hơi hơi phát run: “Ta nếu thông đồng với người của triều đình, quyết sẽ không để các ngươi biết ta quen với họ, sao còn bị người truy nã nữa? Các ngươi đã nghi ngờ ta, vậy Sở mỗ xin cáo từ.”

Tiết Phi nói: “Ngươi dẫn kẻ thù đến công thành, hiện tại lại muốn chạy sao?”

Sở Phong Lạc im lặng, dần dần bình tĩnh lại, suy nghĩ trong chốc lát, nói: “Mọi người của hội trưởng lão nói vậy sao?” Xét cho cùng, lúc trước hắn không nên vào Vụ Ẩn Thành, có lẽ sớm đã bị người theo dõi. Chỉ trách hắn lúc ấy thất hồn lạc phách, sớm đã quên điểm ấy.

“Không có.” Tiết Phi hơi ngập ngừng.

“Được rồi, một khi đã vậy, ta nguyện ý xuất thành hòa đàm. Nếu lỡ hòa đàm bất thành, Sở Phong Lạc nguyện ý tự vẫn tạ tội.” Lúc nãy cũng chỉ đành ra ngoài gặp người kia. Thiếu niên này, thật sự khiến người khác không thể khinh thường. Sở Phong Lạc khẽ cười khổ.

Chỉ thấy y đối với mình có bao nhiêu thật lòng.

“Phong Lạc, đừng nên ra ngoài.” Diệp Thụy Tuyên lớn tiếng nói, giữ lấy tay Sở Phong Lạc.

Sở Phong Lạc nhẹ nhàng trách khỏi y: “Làm Vụ Ẩn Thành gặp phải tai họa, ta đương nhiên dốc hết sức gánh vác.”

“Ngươi gánh vác cái gì, ngươi cứ vậy mà đi không phải chịu chết sao?” Diệp Thụy Tuyên giận lên, “Ta không cho phép ngươi đi!”

“Sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Thụy Tuyên, ngươi yên tâm.” Sở Phong Lạc vỗ vỗ vai y, mỉm cười với y, đi theo Tiết Phi ra ngoài.

Lúc các trưởng lão nhìn thấy Sở Phong Lạc hơi thoáng sửng sốt, hỏi hắn dùng cái gì đám phán với Tiêu Viễn Lan. Sở Phong Lạc chỉ đơn giản nói qua loa có quen biết với Tiêu Viễn Lan, có thể đi nói giúp, nếu không tin tưởng hắn, sợ hắn đào tẩu, có thể phái người đi theo hắn.

Các trưởng lão thương nghị trong chốc lát, Diệp Thụy Tuyên lại chủ động ý nguyện đi theo Sở Phong Lạc ra hòa đàm, vì thế bèn đáp ứng. Để cho hai người Diệp Thụy Tuyên và Sở Phong Lạc xuất thành, cùng Tiêu Viễn Lan hòa đàm trước trận.

Sở Phong Lạc rời khỏi nơi các trưởng lão thương nghị sự vụ, chỉ cảm thấy một cơn khổ sở. Nơi này sinh hắn dưỡng hắn, cuối cùng một chút tín nhiệm với hắn cũng không có, có lẽ nguyên do là vì hắn tính cách trầm lặng, có rất nhiều tâm sự cũng chưa từng nói với ai, cuối cùng dẫn đến kết cục này đây.

Đã gởi sứ giả ra ngoài báo tin, ngay tức khắc có hồi âm lại —— Tiêu Viễn Lan chấp nhận hòa đàm. Tốc độ nhanh như vậy hiển nhiên Tiêu Viễn Lan túy ông chi ý bất tại tửu, dụng ý của y căn không phải là tiêu diệt Long tộc, chỉ vì hắn mà đến, được cùng hắn giáp mặt hòa đàm đã là thành công.

Sở Phong Lạc dắt dây cương một con ngựa, vuốt ve bờm ngựa trong chốc lát, trong lòng vắng lặng, cũng không biết bản thân mong muốn gì nữa, có chút hoảng hốt, vừa định nhảy lên ngựa.

Diệp Thụy Tuyên ngăn hắn lại, “Phong Lạc, chúng ta đi bộ ra ngoài đi. Ngươi đã hai tháng . . . . .” Hai chữ “mang thai” cuối cùng, vì ánh mắt lạnh lùng của Sở Phong Lạc mà rốt cục không có nói ra.

Hai người nhảy lên ngựa, kéo dây cương khởi hành. Diệp Thụy Tuyên muốn nói gì nữa, nhưng nhìn đến sắc mặt có chút không vui của Sở Phong Lạc, thì không có mở miệng, mơ hồ cảm giác quan hệ giữa Sở Phong Lạc cùng Hoàng Đế đương triều có chút không tầm thường.

Ra khỏi Vụ Ẩn Thành, bên ngoài binh mã của triều đình đã xếp thành hàng mà đứng, trùng trùng điệp điệp, có chừng mấy ngàn binh mã, dư sức quét sạch Vụ Ẩn.

Tiêu Viễn Lan ngồi trên một con ngựa, bạch y trường kiếm, con ngựa trắng thuần, một dung nhan vô cùng tuấn mỹ nói không nên lời. Thấy Sở Phong Lạc ra khỏi cổng thành, trên mặt hiện lên vài phần hỉ sắc, vung tay lên, mấy ngàn binh mã phía sau nhất thời một mảnh yên lặng, nha thước vô thanh.

(nha thước vô thanh: miêu tả sự im lặng gần như tuyệt đối)

Tiêu Viễn Lan từ trên ngựa nhảy xuống, đi đến trước mặt Sở Phong Lạc, nói: “Phong, chúng ta đến chỗ khác nói chuyện đi.”

Sở Phong Lạc thoáng nhìn qua Diệp Thụy Tuyên, nói: “Thụy Tuyên, ngươi đợi một chút, ta đi rồi quay lại.” Hắn cầm theo trường kiếm trên tay, nhảy xuống lưng ngựa, phong tư tiêu sái vô cùng, không nhìn thấy trong mắt Tiêu Viễn Lan tràn đầy tán thưởng.

Diệp Thụy Tuyên lo lắng nói: “Phong Lạc, ngươi phải cẩn thận.”

Sở Phong Lạc đồng ý một tiếng, mỉm cười với Diệp Thụy Tuyên gật đầu ra hiệu.

Sắc mặt Tiêu Viễn Lan hơi đổi, liếc mắt nhìn Diệp Thụy Tuyên một cái, trên dung mạo tuyệt lệ hiện lên vẻ phẫn nộ, nhưng mà còn chưa kịp bị người phát hiện thì vẻ phẫn nộ đã biến mất. Tiêu Viễn Lan hừ một tiếng, xoay người đi về hướng chỗ không người

Phản hồi của bạn

Họ và tên (*)
Email
Đánh giá (*)
Lạc Mai Phong - C5 và C6 Đánh giá bởi hơn 5600 khách hàng. Kết quả bình chọn: 0 10
Nội dung (*)
Nhập mã bảo mật (*)
thanh toan

Designed by Thiết kế web công ty .Vn