Gigabook

-Sách mới về: Thiên kim đại chiến,Như hoa như sương lại như gió combo 2 cuốn tập 1,2,Quế CungXin em đứng đắn chút combo 2 cuốn tập 1, 2...

Chi tiết tin

Cập nhật 7/3/2012 - 15:30

Lạc Mai Phong - C3 và C4

Văn án - Tuy rằng bản thân lớn lên là nam tử âm tính có thể sinh con của Long tộc, Sở Phong Lạc xưa nay chưa từng nghĩ đến chuyện mang thai này sẽ xảy ra với chính hắn một người nhìn thấy nào cũng là thân thể nam nhân trong nam nhân. Từ nhỏ thì đã nghiêm khắc với bản thân, để trở thành một long tộc dương tính đủ sức đảm đương trọng trách, Sở Phong Lạc vào một đêm thì biết bản thân là âm tính. Mà người từ nhỏ mình đã nhận định phải bảo hộ là dương tính thì cũng thôi đi, Mà người ta lại đối với mình nửa điểm ý tứ cũng không. Hết sức nản lòng thoái chí, đành phải chỉnh đốn lại tâm tình, rời xa gia hương, lai vãng giang hồ. Nghĩa đệ mỹ nhân Tiêu Viễn Lan đột ngột thổ lộ, khiến hắn không biết phải làm sao. Sở Phong Lạc duy chỉ đối người này dần dần xa lánh. Thế nhưng Sở Phong Lạc chung quy chống không lại yêu cầu của nghĩa đệ mà đáp ứng gặp mặt, Kết quả lại bị người này hạ dược, bị cưỡng bức chiếm đoạt, Thậm chí vì vậy mà mang thai hài tử của Tiêu Viễn Lan . . . . . Hắn nhất định phải vào trước lúc Tiêu Viễn Lan phát hiện ra sự thật kinh khủng này mà ly khai, Vì vậy, chỉ có thể chạy trốn . . . . .

Giường dưới thân đong đưa không ngừng, giống như đang lắc lư khiêng đi.

Sở Phong Lạc từ từ mở mắt . . . . .

Đây là một chiếc mã xa, hơn nữa lớn đến kinh người. Sau khi đặt một chiếc giường lớn, vẫn còn không gian cực rộng. Mà bày trí trong xe thập phần xa hoa huy hoàng, hiển nhiên đây là xa liễn chuyên dụng của hoàng gia.

Sau khi biết mình bị Tiêu Viễn Lan vận chuyển vào cung, từ đây làm nam sủng của y, Sở Phong Lạc tuyệt vọng chưa từng từ bỏ việc phản kháng, nhưng qua nhiều lần giao thủ cùng Tiêu Viễn Lan, vẫn không ngừng bại trận, theo đó mà đến chính là bị Tiêu Viễn Lan cưỡng ép tiến vào.

Tuy rằng Tiêu Viễn Lan bận tâm thể diện của hắn, mỗi lần đều sẽ lệnh mọi người tránh đi, nhưng những dấu xanh tím lan tràn từ cổ đến tận tay chân trên cơ thể hắn căn bản không thể che dấu hoan ái gần như chưa từng ngừng lại, mà ánh mắt kỳ dị của người khác càng khiến hắn cảm thấy phẫn nộ nhục nhã. Hơn mười ngày liên tiếp, Tiêu Viễn Lan cơ hồ không nói cậu nào đã đem hắn áp đảo trên mặt đất, trên tường, trên bàn . . . . . Tại dưới tình dục cường thịnh của Tiêu Viễn Lan, tình cảm huynh đệ còn sót lại của Sở Phong Lạc đối với Tiêu Viễn Lan cũng dần dần phai nhạt.

Tiêu Viễn Lan đối với việc hắn quyền đấm cước đá cho đến nay vẫn không sinh khí, cũng không thật sự phản kháng, chỉ tùy tiện kháng cự mấy cái, liền hủy đi chiêu thức của hắn. Lúc đánh nhau thân thể tiếp xúc với nhau, y đương nhiên nhịn không được, liền đem Sở Phong Lạc áp đảo.

Y vốn định cảnh cáo Sở Phong Lạc đừng tiếp tục làm ra những phản kháng vô vị nữa, nó chỉ khiến y không thể khống chế bản thân, nhưng lại lưu luyến tiếp xúc càng thêm sâu sắc với người mình thích, Tiêu Viễn Lan bèn không nói gì.

Sở Phong Lạc chậm rãi đi bên cạnh Tiêu Viễn Lan, Tiêu Viễn Lan vốn muốn ôm eo hắn, lại bị đẩy ra, Tiêu Viễn Lan cũng không sinh khí, cười cười đi một bên, trên khuôn mặt tuyệt mỹ vẫn đang thập phần ôn hòa.

Sở Phong Lạc vốn một mực ở trên mã xa, nhưng vì Tiêu Viễn Lan thấy sắc mặt hắn không tốt, bèn dắt hắn xuống xe hít thở.

Sở Phong Lạc có chút tâm thần bất định, phía sau là thị vệ đi theo, ai cũng mang theo đoản theo . . . .

Nếu mất đi cơ hội này, về sau sẽ giống như bao nhiêu nữ tử mỹ lệ vĩnh viễn bị nhốt bên trong nhà giam thâm cung. Người ta là giai lệ hầu hạ quân vương, còn hắn là nam sủng vạn người thóa mạ.

Sở Phong Lạc bỗng nhiên xoay người ra sau, từ bên hông thị vệ rút đao ra, chém về phía Tiêu Viễn Lan.

Tiêu Viễn Lan bất ngờ không kịp phòng bị, ánh đao lướt qua, cắt một đường thật dài từ bụng đến ngực, y phục cắt rách, chỗ sâu nhất cư nhiên đến một tấc. Y vẻ mặt kinh ngạc nhìn Sở Phong Lạc, tựa hồ không thể tin được vì sao hắn lại xuống tay với y.

Tiêu Viễn Lan có một đôi mắt lay động lòng người, mọi khi đều là thần sắc lãnh đạm, lúc này đây trong mắt bỗng nhiên toát ra một loại đau đớn tuyệt vọng không thể nói nên lời.

Y là như vậy tuyệt vọng yêu mình.

Có lẽ làm y đau, không phải vết thương, mà là mình đã chém xuống một đao ở trong lòng y.

Sở Phong Lạc hơi giật mình, cảm giác bỗng dưng có chút đau lòng, nhẹ buông tay, đao liền từ trong tay rớt xuống.

Tuy rằng bọn thị vệ xông lên đè Sở Phong Lạc lại, nhưng Tiêu Viễn Lan đã bị thương, máu tươi từ trong vết thương tuôn xối xả.

Sở Phong Lạc bị thị vệ bắt lấy, mặt không đổi sắc, thản nhiên nói: “Nếu như vừa nãy ta có một phần nội lực, ngươi vẫn còn mạng để sống?”

Khuôn mặt trắng ngần của Tiêu Viễn Lan tràn ra một tia mỉm cười, một tay ấn miệng vết thương, biểu tình đã khôi phục lãnh đạm thanh nhàn như thường lệ: “Phong Lạc, ngươi biết rõ với bộ dạng hiện tại không giết được ta, vì sao vẫn động thủ? Ngươi là muốn chết, có phải hay không? Ngươi nên biết, chính là ngươi có chết, ta cũng sẽ không buông tha cho ngươi.”

Giọng nói dịu dàng khiến Sở Phong Lạc toàn thân chấn động, không tin nhìn Tiêu Viễn Lan, sau khi hắn bị Tiêu Viễn Lan nhục nhã như vậy, giữa họ, chỉ một người có thể sống tiếp, nếu không giết được Tiêu Viễn Lan, cũng chỉ có mình chết.

Không thể tưởng được một đao cuối cùng này cũng thất bại.

Y nói hắn có chết cũng sẽ không buông tha hắn. Điều đó phải chăng hàm ý cho dù là thi thể của hắn, y cũng sẽ không buông tha?

Nếu ngay cả chết mình cũng không thể, vậy phải chẳng báo hiệu cuộc đời này muốn trốn thoái khỏi người là là trăm triệu lần không thể?

Sở Phong Lạc bi thương cười, ngực bỗng dưng cảm giác một cơn ghê tởm, liền nôn ra một ngụm toan thủy.

Sắc mặt Tiêu Viễn Lan vì mất nhiều máu mà hơi tái nhợt, nhìn thấy Sở Phong Lạc nôn mửa, lập tức lộ ra một tia ưu tư, sau nhìn thấy hắn cũng không có dị trạng, tức khắc khôi phục ung dung như thường: “Người đâu.”

Thủ vệ bên cạnh tiến lên nói: “Hoàng Thượng.”

“Đem hắn trói vào giường, không cho phép hắn rời giường nửa bước.”

Nghe thấy mệnh lệnh của Tiêu Viễn Lan, Sở Phong Lạc đã muốn biến sắc, nhưng nôn mửa liên tục khiến hắn khó có thể phản kháng, càng khiến hắn kinh hoảng hơn chính là, khi không, hắn lại nôn.

Chẳng lẽ là . . . . . nôn nghén? Đáy lòng dâng lên một ý niệm đáng sợ, Sở Phong Lạc không thể khắc chế toàn thân run rẩy, chuyện khiến hắn sợ hãi nhất không ngờ đã đến.

Sở Phong Lạc trong khoảng thời gian ngắn thế nhưng không biết nên phản ứng thế nào.

Từ lần đầu tiên tại khách điếm của Nam Giang thành cùng Tiêu Viễn Lan phát sinh tình sự tới nay, đã qua hơn một tháng, trong một tháng này, cơ hồ hàng đêm triền miên, người Long tộc cũng không phải là khó thụ thai, chỉ là thời gian mang thai rất tàn phá cơ thể mẹ, mới có thể dẫn đến khó sinh.

Hơn một tháng này, đã muốn đủ cho hắn mang thai một trăm lần.

Sở Phong Lạc tuyệt vọng nhìn bụng mình vẫn chưa lồi lên, nơi đó sẽ thai nghén một hài tử hắn chưa từng nghĩ tới, một nghiệt chủng bị cường bạo mà sinh ra.

Hài tử . . . . . Tha thứ cho ta . . . . . Con vốn không nên xuất hiện trên thế gian này . . . . .

Sở Phong Lạc thản nhiên nghĩ, theo trực giác vận khí một chưởng đánh chết thai nhi chưa thành hình trong bụng, tay vừa động, mới nhớ tới hai tay của mình đã bị trói ở đầu giường, hai chân cũng tách xa ra, cột vào chân giường.

Cho dù không bị trói, hắn đã mất nội lực, cũng không thể tái vận công.

Biện pháp duy nhất, tựa hồ chỉ còn cách nhờ vào dược lực phá thai, nhưng mà hắn bị Tiêu Viễn Lan giam cầm, phải làm sao mới có thể lấy được dược vật phá thai?

Hắn nửa đời tuyệt ngạo, thà rằng ẩn cư sơn lâm, cũng không nguyện gả cho một nam tử dương tính Long tộc, với hắn mà nói, để người khác biết được hắn cư nhiên có thể thụ thai, so với bị Tiêu Viễn Lan cường bạo càng khuất nhục hơn.

Chẳng lẽ để mặc bụng theo mỗi ngày trôi qua mà to lên cuối cùng bị người ta phát hiện?

Sở Phong Lạc càng ngày càng lo, thì cảm giác dây thừng buộc càng chặt hơn, dây cột chỗ cổ tay cổ chân, có lẽ đã ma sát trầy, một loại đau đớn nóng rực.

Trời dần dần tối đi.

Tiêu Viễn Lan chậm rãi đi vào xa liễn bày trí đến giống như cung điện.

Thương của y chỉ là ngoài da, băng gạt quấn bên hông, nhất kiện trường sao bạch sắc bằng tơ tằm khoác tùy ý trên người, tiêu sái mà tuyệt lệ.

Sau khi vào phòng, Tiêu Viễn Lan liền cởi ngoại sam khoác trên người ra, quăng qua một bên, trên eo của y dùng băng gạc bạch sắc băng bó, hiện rõ thân hình cường tráng, làn da trắng nõn nơi gần bờ vai lõa lồ cứng cõi, bên trong dáng vẻ biếng nhác tựa hồ chứa đựng tinh lực vô hạn, phảng phất như một hùng sư trẻ tuổi mỹ lệ, lúc tĩnh nhàn hạ, lúc động kinh người.

Sở Phong Lạc hoảng sợ phát giác mình cư nhiên trừng mắt nhìn thân thể của Tiêu Viễn Lan một hồi lâu, vội vàng quay đầu, thân thể cơ hồ có hơi trở nên khẩn trương.

Loại tư thế giống như mở đùi ra này, Tiêu Viễn Lan nhất định sẽ không bỏ qua.

Sở Phong Lạc bất đắc dĩ thở dài, đối với Tiêu Viễn Lan tình dục tràn đầy đã muốn vô lực. May y là Hoàng Đế, có hậu cung ba ngàn, nếu là nam tử bình thường, có mấy nữ nhân có thể chịu nỗi.

Nhưng y là Hoàng Đế, tựa muốn muốn cùng hắn một nam nhân cũng không dễ.

Sở Phong Lạc nhíu mày, bỗng nhiên có loại cảm giác buồn nôn, lại muốn nôn.

Tiêu Viễn Lan sắc mặt đại biến, không chút nghĩ ngợi liền cởi bỏ dây thừng cho hắn, liếc mắt nhìn đến cổ tay hắn mà đau lòng đều là vết thương ma sát trầy, trong lòng càng hoảng loạn, khúc dây thừng buộc thật chặt, tháo thế nào cũng tháo không ra, lúc thật vất vả tháo ra được, Sở Phong Lạc đã nhịn không được nôn ra.

Tiêu Viễn Lan nửa ôm thân trên của hắn, để hắn nửa nằm trong lòng mình, đem những thứ trong dạ dày nôn ra đất. Trước đó đã từng nôn rồi, lần này chẳng nôn ra gì, chỉ là nôn khan.

Trên gương mặt tuyệt mỹ của Tiêu Viễn Lan đều là vẻ lo lắng, trong giọng nói trước nay bình thản mang theo vài phần lo âu: “Phong Lạc, ngươi có phải có chút khó chịu không? Lần này đi không mang thái y theo, ta gọi nhân mã đi tìm đại phu!”

“Không cần!” Sở Phong Lạc vội vàng ngăn y lại, bị người khác biết hắn mang thai, còn không bằng giết hắn so ra tốt hơn.

Dưới tình thế cấp bách, hắn nắm cánh tay của Tiêu Viễn Lan.

Tiêu Viễn Lan nhìn thấy hắn nắm tay mình, biểu tình thập phần cổ quái, dần dần biến thành một người có nụ cười trẻ con, trong sáng đến phảng phất như trời thu trong trẻo.

Sở Phong Lạc phát hiện bản thân thất thố, vội vàng buông lỏng tay, diện vô biểu tình nhìn về phía khác.

Người này yêu đến cực đoan ích kỷ, không đáng được tha thứ . . . . .

Tiêu Viễn Lan tháo dây thừng của hắn ra, thay hắn lau đi vết mồ hôi thấm đầy, hiển nhiên là người không quen hầu hạ, luống cuống tay chân, hành động quá mức, băng gạc băng bó vết thương trên eo cũng từ từ thấm máu ra.

Sở Phong Lạc nhìn thấy một mảng đỏ sẫm kinh người kia, cảm giác mắt dần dần nhói nhói.

Người này . . . . . Người này . . . . .

“Trong cung có nhiều thái y. Ta nghe nói dân gian rất nhiều lang băm, trị không hết bệnh ngược lại còn làm bệnh tình trì trệ. Ngay mai khoái mã chạy về, được không?” Tiêu Viễn Lan nhẹ giọng nói, nhẹ nhàng ôm Sở Phong Lạc vào trong lòng, hôn lên trán hắn.

Sở Phong Lạc có chút dở khóc dở cười, hắn đường đường bảy thước, từ khi nào thì bị người xem như bảo vật trong tay sủng ái? Nhưng nhìn đến ánh mắt ôn nhu thâm tình của Tiêu Viễn Lan, không khỏi giật mình.

Y vậy mà lại thật sự yêu mình.

Sở Phong Lạc chưa từng ý thức sâu sắc như thế điểm này, hơi thoáng hoảng hốt. Từng yêu sâu đậm một người như vậy, đương nhiên hiểu được nỗi đau khi yêu mà không được hồi báo.

“Phong Lạc, ngươi đã không thoải mái, chúng ta đây hôm nay sẽ không làm.” Tiêu Viễn Lan thản nhiên nói.

“Ngươi . . . . . Chẳng lẽ ngươi vốn còn muốn . . . . .” Chẳng lẽ y bị thường thành thế này mà còn khí lực, trên mặt Sở Phong Lạc đều là thần sắc bất khả tư nghị.

“Nơi đó của ta không bị thương . . . . .” Tiêu Viễn Lan rất đương nhiên nói, thổi tắt đèn, đi đến bên giường, nằm xuống cạnh Sở Phong Lạc, quả nhiên ngoan ngoãn không hề động hắn.

Sở Phong Lạc không nói gì, Tiêu Viễn Lan thì nằm cạnh hắn, thân thể hắn không khỏi hơi cứng nhắc, mọi lần đều là Tiêu Viễn Lan quấn lấy, hắn dùng hết toàn lực giãy dụa thở dốc, chưa từng có thời điểm an tĩnh thế này.

Bên ngoài có thị vệ phòng thủ, không thể đào tẩu, Tiêu Viễn Lan tựa hồ cũng không sợ hắn lại động thủ giết y, vẫn cố chấp ngủ cạnh hắn.

Cho dù thật sự muốn động thủ giết y, y cũng sẽ để bị giết, sẽ không đánh trả nhỉ.

Trong đôi mắt thống khổ mà tuyệt vọng kia chính là bao hàm ý tứ này, hắn hiểu . . . . .

Tâm bỗng nhiên hơi hơi đau đớn, nơi đó đã có một người, còn có thể đối một thiếu niên bá đạo ngang ngược như vậy đau lòng sao?

Sở Phong Lạc căng mắt nhìn lên đỉnh màn, cứ nhìn như vậy, phảng phất như đôi mắt ôn nhu đến người khác đau lòng kia một mực lặng lẽ đối diện hắn.

Đại Lịch Vương Triều năm thứ tư Hạ Mạt, bầu trời của kinh thành có phần u ám lởn vởn, lại không mảy may làm giảm đi sự phồn hoa của nó, trên đường phố ngựa xe như nước, thương khách qua lại như trước. Vào một buổi chiều bình thường như mọi ngày, xa liễn của Đế Vương được một đội sĩ binh hộ giá, từ ngoại thành chậm rãi chạy vào trong cung.

Xa liễn dừng lại tại một chỗ trong cung, cửa xe mở ra, một thiếu niên thân áo choàng thêu hoa văn kim long vàng rực chậm rãi bước ra, từng bước vững chắc, chợt thần tử thị vệ trong ngoài cung đồng loạt quỳ xuống.

“Hoàng Thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

Tiếng hô của quần thần vang vọng chấn động triều dã.

Thiếu niên gật đầu: “Bình thân.” Y nói xong câu đó, liền xoay người nhẹ nhàng gọi người bên trong đi ra. Dưới ánh mắt kinh ngạc kỳ dị của mọi người, một hắc y nam tử từ trên xe chậm chạp bước xuống, trường thân ngọc lập, trên dung mạo tuấn tú không chút biểu cảm, lúc nhìn kỹ mới có thể từ giữa chân mày của hắn nhìn ra có phần hơi suy yếu, lại có một loại kiên cường quyến rũ khác.

Hoàng Đế Tiêu Viễn Lan của Đại Lịch Vương Triều cải trang vi hành, lúc hồi cung, mang về một nam tử, tin tức này ngay tức khắc lan truyền khắp triều và dân gian.

Sau khi Sở Phong Lạc mang thai trong người, thể lực càng ngày càng không thể chống đỡ nỗi, đối với yêu cầu của Tiêu Viễn Lan có phần không thể ứng phó, tuy rằng Tiêu Viễn Lan không biết hắn mang thai, nhưng luôn thập phần ôn như đối với người mình thích, động tác vạn phần cẩn thận, cũng không tổn thương đến hài tử trong bụng hắn.

Người Long tộc sau khi mang thai, hài tử sẽ chiếm mất bảy phần thể lực của mẫu thân, cho nên chỉ cần ngày nào hài tử còn trong bụng, cho dù hắn khôi phục võ công, cũng vẫn suy yếu giống hiện tại.

Tiêu Viễn Lan an trí Sở Phong Lạc tại Phù Minh Cung, lập tức lệnh người tuyên thái y đến chẩn trị cho Sở Phong Lạc. Hai ngày này một đường thẳng tiến, sắc mặt Sở Phong Lạc càng ngày càng tái nhợt, như mắc phải trọng bệnh, thường hay nôn mửa, làm y càng ngày càng kinh hãi.

“Không cần gọi thái y.” Sở Phong Lạc lãnh nghiêm mặt nói.

Một chút cũng không để ý đến ý nguyện của hắn, bắt hắn đến sống tại hậu cung, những hành vi này của Tiêu Viễn Lan lại lần nữa lộ rõ ngang ngược cường thế của y. Mình đường đường một nam tử, không phải nữ nhân, không phải thái giám, lại sống tại trong hậu cung này, để người khác cười nhạo sao?

Tiêu Viễn Lan nhíu mày, nhẫn nại nói: “Phong Lạc, ngươi đã bệnh ra thế này, không gặp thái y sao có thể được?”

“Ta tự biết bản thân bị bệnh gì, không cần ngươi quản.”

“Hảo hảo hảo, không quản không quản.” Tiêu Viễn Lan ôn nhu an ủi, quay đầu thì lệnh cho một tiểu thái giám, “Còn không mau đi gọi thái y.”

Tiêu Viễn Lan đem lời nói cùng thái độ giận dữ của Sở Phong Lạc giống như tiểu hài tử dung túng, làm Sở Phong Lạc cũng có chút bất đắc dĩ.

“Ngươi giải tán công chi độc cho ta, tự nhiên không có việc gì.” Sau khi khôi phục nội lực, mặc dù bị thai nhi chiếm đi bảy phần, chỉ còn lại ba, nhưng cũng đã đủ để rời khỏi hoàng cung.

Tiêu Viễn Lan không chút nghĩ ngợi lắc đầu: “Giải độc rồi, ngươi còn có thể bên ta sao?”

“Tiêu Viễn Lan, ngươi làm vậy, sẽ chỉ khiến ta càng thêm hận ngươi.”

Khuôn mặt xinh đẹp của Tiêu Viễn Lan lộ ra tia cười khổ, thoáng chút bi thương: “Phong Lạc, ngay từ đầu, ta đã không tính đến chuyện ngươi sẽ tha thứ cho ta. Trừ phi ta chết, nếu không, tuyệt đối sẽ không cho ngươi li khai, ngươi biết.”

Hắn biết hắn biết hắn biết! Chết tiệt hắn biết. Ánh mắt ôn nhu buồn bả này cứ như cây kim trong bông, đâm thật sâu vào tim.

Sở Phong Lạc quay đầu đi không nhìn gương mặt tuyệt lệ này, sợ nhìn nhiều hơn lâu hơn, hắn có lẽ cả tim đều siết chặt lại.

Mặc dù Sở Phong Lạc liên tục kháng nghị, Tần thái y thì vẫn cứ đến. Tần thái y tuổi đã gần sáu mươi, run rẩy quỳ xuống thỉnh an, Tiêu Viễn Lan tiến lên từng bước nâng lên thân thể đang quỳ của ông: “Miễn lễ. Tần thái y vẫn nên xem bệnh trước đi.”

“Tạ chủ Long ân.”

Tần thái y ngó Sở Phong Lạc mấy cái, Sở Phong Lạc ngay cả tim cũng nhanh đình chỉ, sợ hãi ông sẽ nói ra một câu long trời lở đất, chuyện hắn có thể mang thai nếu bị Tiêu Viễn Lan biết, đại khái không phải bị biến thành quái vật giết chết, thì cũng càng khó thoát khỏi đây. Vô luận thế nào thì với mình mà nói, đều là vô cùng nhục nhã.

Tần thái y diện vô biểu tình ngó nửa ngày, hỏi Sở Phong Lạc vài câu về bệnh tình, lại quỳ xuống nói: “Khải tấu Hoàng Thượng, vi thần thiết nghĩ muốn bắt mạch.”

Tiêu Viễn Lan nhìn Sở Phong Lạc, nói: “Không bắt mạch thì ngươi không chẩn ra sao?”

Vọng văn vấn thiết, bắt mạch càng thêm chính xác.” Tần thái y nhìn thấy Tiêu Viễn Lan thần sắc không vui, tựa hồ không hy vọng người khác chạm vào Sở Phong Lạc, liền thức thời nói: “Không bắt mạch cũng không sao, Sở công tử không bị bệnh gì nghiêm trọng, chẳng qua là nhiễm chút phong hàn, phong hàn này cẩn thận điều dưỡng vài tháng, tự nhiên sẽ tốt. Chỉ là phải cẩn thận, không để cảm lạnh, cũng không được quá mức mệt nhọc, vi thần khai một phương thuốc.”

(vọng văn vấn thiết: nhìn nghe hỏi sờ, “tứ chẩn” trong Đông y)

Bên cạnh đã có một tiểu đồng chuẩn bị sẵn giấy bút, mài mực xong, Tần thái y liền viết lên một tờ giấy trắng giao cho tiểu đồng, nghĩ nghĩ, lại viết tờ nữa, vò thành một cục.

Tiêu Viễn Lan mặt hướng Sở Phong Lạc, hỏi hắn hôm nay muốn ăn gì, cũng không để ý. Sở Phong Lạc thấy Tần thái y tiện tay quăng cục giấy dưới bàn trà, hắn là người điềm tĩnh trầm lặng, thoáng nhìn qua, liền không nhìn lại nữa.

Tần thái y thỉnh an cáo lui, Tiêu Viễn Lan cũng không quan tâm, hầu hạ Sở Phong Lạc nằm xuống, đặt hắn ở bên ngoài tay thì để trong chăn: “Ta hỏi ngươi cái gì, ngươi cũng chưa từng trả lời.”

Lặng lẽ ngồi một bên, qua một lúc, khẽ thở dài.

Sở Phong Lạc đang nghĩ ngợi phải thế nào mới có thể làm y li khai, nghe được y nói câu này, lòng hơi động, nói: “Thương thế trên người ngươi cũng nên để thái y xem đi. Tối nay cũng nên hảo hảo nghỉ ngơi.”

Khuôn mặt lãnh đạm của Tiêu Viễn Lan bỗng nhiên có chút kinh hỉ: “Ngươi là đang quan tâm ta sao?”

“. . . . . Ta muốn yên tĩnh một chút.” Sở Phong Lạc xoay người vào trong, không nhìn y nữa . . . . . Bỗng dưng có chút không đành lòng, không muốn nhìn thấy biểu tình bi thương của y.

Tiêu Viễn Lan đành đứng dậy, nói: “Vậy . . . . . Ngươi hảo hảo nghỉ ngơi.” Trong giọng nói của y mang theo vô hạn phiền muộn, đứng lên, lại nhìn Sở Phong Lạc thật lâu, mới xoay người rời đi.

Nghe thấy Tiêu Viễn Lan đã đi xa, Sở Phong Lạc tận lực phớt lờ ảm đạm của Tiêu Viễn Lan đang kích khở từng đợt sóng trong lòng mình, đứng dậy xuống giường, tìm được tờ giấy bị vo thành cục kia, trên giấy viết qua loa vài chữ “an thai trên hết”, bên cạnh tiện tay vẽ hình rồng, đó là dấu hiệu của Long tộc.

Nguyên lai Tần thái y là người của Long tộc.

Tâm tình hoảng loạng của Sở Phong Lạc thoáng yên ổn, lại vì bị người bổn tộc bắt gặp tình cảnh quẫn bách của mình mà có chút hổ thẹn. Ngày xưa là phó thành chủ của Vụ Ẩn Thành, cư nhiên lưu lạc đến nước này . . . . . Nói ra cũng chắc chẳng ai tin. Nhưng nếu như có Tần thái y hỗ trợ, ngày tháng ở lại hoàng cung này cũng sẽ không lâu.

Sở Phong Lạc nghĩ đến đây, tâm tình nặng nề hơi nâng lên, nhất thời cũng quên chuyện đang mang thai. Đến ngay cả hai ngày liền khi nhìn thấy Tiêu Viễn Lan, Sở Phong Lạc cũng có vẻ mặt ôn hòa hiếm thấy.

Tiêu Viễn Lan lâm triều xong, lập tức quay về nơi ở của Sở Phong Lạc. Cảm giác Sở Phong Lạc đối y thập phần ôn nhu, nơi khóe mắt lưu quang dư tình, Tiêu Viễn Lan cũng không khỏi rất cao hứng, nắm chặt tay Sở Phong Lạc, cũng nói không thành lời. Y sinh tại hoàng thất, đã sớm quen với tâm cơ thủ đoạn giở trò, muốn nói vài lời động tình, trong khoảng thời gian ngắn khó mà mở miệng, chỉ đơn giản nắm chặt tay Sở Phong Lạc.

“Phong Lạc, ngươi nguyện ý vĩnh viễn không ly khai ta sao?”

Sở Phong Lạc trầm ngâm không đáp, hắn không muốn lừa Tiêu Viễn Lan, nhưng cảm giác tay đang nắm lấy tay mình đang khẽ phát run, Sở Phong Lạc không khỏi do dự.

“Nếu ngươi đáp ứng, không ly khai ta . . . . . Ta lập tức giải độc trên người ngươi.”

Tiêu Viễn Lan vốn dịu dàng tình tứ, thấy hắn không lên tiếng, sắc mặt liền trầm xuống, lạnh lùng nhìn hắn.

Sở Phong Lạc đương nhiên hiểu được ngụ ý của Tiêu Viễn Lan. Cho dù hắn không phải tự nguyện, Tiêu Viễn Lan cũng bức ép hắn ở lại cạnh y.

Những lời này của Tiêu Viễn Lan, Sở Phong Lạc nhất thời không biết nên trả lời thế nào, biết được Tần thái y là người Long tộc lưu lạc bên ngoài, hắn đã hạ quyết tâm phải rời khỏi đây, chỉ chờ Tần thái y liên lạc với mình, sẽ quyết định đối sách ly khai ngay.

Chỉ là một mực cự tuyệt Tiêu Viễn Lan, tất nhiên sẽ chọc giận y. Khoảng thời gian này Sở Phong Lạc cùng Tiêu Viễn Lan sống cạnh nhau, mới biết dáng vẻ Tiêu Viễn Lan ở trước mặt hắn ngày xưa đều là ngụy trang, mà bản tính thật của y chính là hỉ nộ vô thường, Sở Phong Lạc cũng sâu sắc thấu hiểu được cái gì gọi là gần vua như gần cọp, qua loa vô ý sẽ khiến long nhan nổi giận.

“Lan đệ . . . . .” Sở Phong Lạc đang lưỡng lự từ ngữ, không chú ý thốt ra xưng hồ ngày xưa, “Chuyện này chúng ta về sau hãy nói có được không? Ta còn chưa suy nghĩ rõ ràng.”

Tiêu Viễn Lan sắc mặt hòa hoãn lại, sâu sắc nhìn hắn, giống như muốn nhìn đến nơi sâu nhất trong linh hồn hắn.

“Hảo, cho ngươi thời gian ba ngày, nếu ngươi không đáp ứng, ta lập tức tăng số trọng binh, cho ngươi nửa bước cũng khó đi, mà ngươi thật sự sẽ thay đổi chủ ý chứ?”

“Ngươi đối ta tình thâm ý trọng, ta vẫn cự tuyệt ngươi, không khỏi vô tình . . . . . Chỉ là có chút sự tình . . . . .” Sở Phong Lạc ấp a ấp úng, úp mở trả lời.

“Được rồi.” Tiêu Viễn Lan gật đầu, xem như nhận lời đáp án không phải đáp án này của hắn.

Sở Phong Lạc nhẹ nhõm thở một hơi, Tiêu Viễn Lan đã từ từ tiến sát thân thể hắn, đôi môi mềm mại hôn lên hắn.

Sở Phong Lạc có phần chấn động, không trốn tránh, muốn trấn an thiếu niên thâm trầm đa nghi này cũng không phải chuyện dễ dàng như vậy, Tiêu Viễn Lan bốn năm trước mới mười bốn tuổi trẻ đăng cơ, tại triều chính rối ren phong vũ phiêu diêu, vững vàng khống chế suốt bốn năm, tâm cơ khó dò, lòng dạ thâm trầm, có thể hiểu.

Muốn gạt y, chỉ có thể tự lừa bản thân trước.

Sở Phong Lạc bất chấp, hôn đáp lại. Hắn vừa mới đáp lại, Tiêu Viễn Lan liền như gió táp mưa rào hôn đến, giống như nháy mắt châm lên dục hỏa trên người y, hừng hực thiêu đốt giữa sơn lâm, ngay cả có mưa phùn kéo dài, vẫn cứ tiếp tục không thể dập tắt. Sở Phong Lạc cảm thấy môi lưỡi bên trong khoang miệng của mình, cơ hồ từng ngóc ngách đều bị tàn sát bừa bãi qua một lượt, Tiêu Viễn Lan trước nay chưa từng nhiệt tình như vậy khiến hắn cơ hồ khó có thể chống đỡ, không khí đều hít không đến, thân thể hơi nhũn ra.

Tiêu Viễn Lan tựa hồ ý thức được hắn lùi bước, một tay vòng ra sau ôm eo hắn, lần thứ hai khiến nụ hôn càng thêm sâu sắc. Sở Phong Lạc bị y hôn đến thần trí có chút mê loại, chỉ có thể bất lực ôm lấy bờ vai của Tiêu Viễn Lan, vùi thật sâu trong lòng Tiêu Viễn Lan.

Tiêu Viễn Lan ôm Sở Phong Lạc, chậm rãi rời khỏi bờ môi của hắn, nhãn tình sâu không thấy đáy. Lại có một tầng nhu tình ôn hòa, “Phong Lạc, ta muốn cứ ôm ngươi như vậy . . . . . Nếu có thể, cả đời cũng không buông . . . . .”

Sở Phong Lạc nhìn thấy vẻ mặt si mê của y, không khỏi hơi kinh hãi, nhưng khoái cảm cùng vô lực sau nụ hô sâu còn chưa rút đi, hắn chỉ có thể để Tiêu Viễn Lan ôm, tựa vào trong lòng ngực y, cảm giác cánh tay Tiêu Viễn Lan ôm hắn một trận siết chặt, không khỏi có chút chua xót dần dần lan tràn.

Cho dù hắn có thể yêu người này, thì phải làm sao đây? Hắn là người Long tộc, còn là một nam tử . . . . . Trở ngại chồng chất này sao có thể phá?

Tiêu Viễn Lan từ từ buông lỏng tay, nhìn chăm chú người trong lòng, nhẹ nhàng thản nhiên nói: “Cho ngươi thời gian ba ngày, đừng để ta thất vọng.” Y nhẹ nhàng hôn lên trán hắn, tuyệt lệ chi tư từ từ đứng dậy, hướng phía bên ngoài bước đi.

Sợ hãi bản thân lại lưu luyến, Tiêu Viễn Lan cũng không quay đầu lại.

Sở Phong Lạc nhìn thấy bóng dáng y tuyệt không một lần quay người lại, không biết tại sao, trong lòng thế nhưng hơi thất vọng. Tiêu Viễn Lan thân là Hoàng Đế, là quyết tuyệt vô tình . . . . . Nếu phó thác chân tâm cho người này, có lẽ biến thành cả đời thống hối.

Tiêu Viễn Lan sau khi đi Phù Minh Cung Sở Phong Lạc sống, cước bộ có hơi chậm lại.

Hôm nay khi lâm triều Trương thái sinh trình lên một tấu chương, tấu chính là việc về Sở Phong Lạc. Trên tấu chương chính là công khai vạch tội y tin sủng nam sủng, làm nhục quốc thể, nhất quốc chi quân không nên làm ra chuyện nhân tiểu thất đại, ám chỉ y cũng đã gần tuổi trưởng thành, cũng nên chuẩn bị đại sự lập hậu.

(nhân tiểu thất đại: vì lợi ích nhỏ mà tổn thất lớn)

Tần phi trong cung của Tiêu Viễn Lan không có bao nhiêu, đều là thị nữ tùy thân khi y còn là hoàng tử, cũng chỉ là chiêu nghi tiệp dư linh tinh bình thường, duy nhất một người thân phận tối cao, cũng là hai năm trước lập nhi nữ của thái sư làm Thục phi. Nếu như nói phải lập hậu, cũng chỉ là đem Trương Thục Dung phù chính, đổi thành Hoàng Hậu. Mà thế lực của Trương thái sư trong triều cũng theo đó bành trướng.

Giống như loại tình hình thế lực độc đại này là tối kỵ trong đế vương thuật, nếu không thể suy yếu thế lực của gã, liền phải nâng đỡ một thế lực khác tương đương trong triều, để cho hai bên đối chọi, từ đó mới giúp quyền lực của đế vương tuyệt không lung lạc.

Mà Trương thái sư là trọng thần tiền triều, rường cột nước nhà tiên đế tối nể trọng . . . . .

Trên gương mặt tựa như bạch ngọc của Tiêu Viễn Lan nổi lên một tia mỉm cười nhạt đến không thấy rõ.

Trong điện Quang Sùng, minh quang đường đường. Đây là thiên điện nghị sự, lịch đại đế quân khi không phải lâm triều mà lại có chuyện quan trọng, sẽ tiếp kiến ngoại thần ngay tại đây.

“Hoàng Thượng giá lâm!” Sau một tiếng truyền báo, Tiêu Viễn Lan từ từ tiến vào trong điện Sùng Quang.

Y sức vàng sáng, thư tụ châu quan, thanh lịch tôn quý nói không nên lời.

Trong điện có một người đang ngồi nghỉ ngơi trên ghế bàn long sơn hồng, tuổi chừng trên ba mươi, tuấn mỹ xuất trần, giống như không phải người trong phàm tục, chính là hai bên tóc mai nho nhỏ, trong con ngươi ẩn ẩn duệ quang, nhìn thấy Tiêu Viễn Lan tiến vào, từ từ đứng dậy, chậm rãi quỳ xuống đất: “Không biết Hoàng Thượng giá lâm, vi thần không nghênh tiếp từ xa, vẫn thỉnh Hoàng Thượng thứ tội.”

Tiêu Viễn Lan thản nhiên nói: “Thái sư không cần giữ lễ tiết, ban tọa.”

Vừa nãy một tiếng truyền báo kia sao lại không nghe thấy? Trương Tuân Úc lão gia hỏa này hiên nhiên đang thách thức uy nghiêm của y, nhưng Trương Tuân Úc kéo bè kết phái, thế lực trong triều rất lớn, hiện tại còn chưa phải thời điểm khiêu chiến.

Trương Tuân Úc thuận thế ngồi xuống, nói: “Hoàng Thượng, thần hôm nay đến đây, là vì việc sở tấu hôm nay.”

“Tấu chương của thái sư trẫm đã xem qua. Hậu cung của trẫm, thái sư có lẽ vẫn không nên nhiều chuyện thì tốt hơn.” Tiêu Viễn Lan thản nhiên nói.

Trương Tuân Úc lấy làm kinh hãi: “Hoàng Thượng . . . . .”

“Nếu thái sư không còn chuyện gì khác, vậy trẫm hồi cung trước.” Tiêu Viễn Lan phất tay áo, hai tay chắp phía sau, liền muốn ly khai.

“Khoan đã!” Trương Tuân Úc gọi y lại, “Thần còn có một chuyện muốn bẩm.”

Tiêu Viễn Lan dừng lại cước bộ, nhưng không quay đầu lại: “Nói đi.”

Trương Tuân Úc trông về phía chân trời, khóe miệng lộ ra một tia cười quỷ dị: “Đêm qua tinh quan nhìn trời, phát hiện phía nam một ngôi sao sáng thập phần rực rỡ, có ẩn ẩn khuynh hướng uy hiếp thế lực của đế tinh tử vi. Mới vừa rồi thần đến chỗ Thái Bặc Lệnh cầu một quẻ, sợ là có điều không tốt.”

“Nga?” Tiêu Viễn Lan chậm rãi xoay người: “Như thế nào không tốt?”

“Theo như quan sát tinh tượng, lời đồn «Ẩn Long muốn đoạt thiên hạ» chắc hẳn không còn xa, đế tinh bị phạm, chỉ có một mình Sở công tử là khả nghi nhất. Không biết lại lịch của vị Sở công tử kia, Hoàng Thượng đã từng điều tra rõ chưa?”

“Chỉ bằng tinh tượng mà đưa ra phỏng đoán như vậy, thân là thái sư chỉ huy quần thần của Đại Lịch Vương triều, không khỏi quá trẻ con đi.” Tiêu Viễn Lan giật giật khóe miệng. Y hỏi qua thân thế Sở Phong Lạc, nhưng mỗi lần Sở Phong Lạc đều nói với y, chỉ là một lữ khách giang hồ bình thường mà thôi. Xuất phát từ tín nhiệm đối với Sở Phong Lạc, y cũng không phái người đi thăm dò. Cũng là lúc y nên hảo hảo đi thăm dò.

Những lời này của Tiêu Viễn Lan hiển nhiên là trách cứ Trương Tuân Úc hồ ngôn loạn ngữ, Trương Tuân Úc không chút hoang mang, mỉm cười: “Hoàng Thượng không cần lo lắng, thần đã điều tra qua thân phận lai lịch của Sở Phong Lạc này, hắn đích thật là người của Vụ Ẩn Thành.”

“Nga?” Tiêu Viễn Lan thản nhiên lên tiếng, nhìn thấy Trương Tuân Úc còn muốn nói gì đó, giơ tay ngăn cản, nói: “Việc này trẫm đã sớm biết, không cần tái bẩm. Trẫm có phần mệt mỏi, thái sư còn chuyện gì, viết tấu chương mai trình lên.”

“Hoàng Thượng . . . . .”

Trương Tuân Úc còn muốn nói tiếp, Tiêu Viễn Lan bỗng dưng cười lạnh một tiếng cắt ngang, “Chỉ mong thời điểm thái sư trình tấu chương, đừng nên viết vào đó mấy thứ đồn đãi phố phường, đánh lừa dư luận.” Y vừa mới dứt lời, phất tay áo một cái, liền xoay người ly khai.

Ra khỏi Quang Sùng điện, Tiêu Viễn Lan phân phó hạ nhân mau chóng đi thăm dò nội tình của Sở Phong Lạc, một mình đứng đó lúc lâu, bỗng nhiên có chút mờ mịt.

Mười bốn tuổi đăng cơ tới nay, trong triều đấu đá tranh giành, gặp qua không biết bao nhiêu, Trương Tuân Úc ngoài mặt đối y cung cung kính kính, nhưng trên thực tế một tay che trời, trong triều đều là thế lực của gã. Vốn tưởng rằng cho cơ sở ngầm của mình trà trộn vào thủ hạ của Trương Tuân Úc, chí ít cũng có thể biết được hướng đi của Trương Tuân Úc, ai ngờ gã bí mật đi thăm dò Sở Phong Lạc mà mình cũng không biết.

Muốn lật đổ người này, rốt cục phải đợi bao lâu?

Tiêu Viễn Lan chậm rãi bước đi, bất tri bất giác, lại đến phụ cận của Phù Minh Cung.

Vốn nghĩ người này cùng y đối đãi nhau thẳng thắn, tuyệt không nửa phần giấu diếm. Ai ngờ thế nhưng có sự tình gạt y.

Vô luận thế nào, cũng phải nghe được chính miệng hắn giải thích.

Khuôn mặt tuyệt lệ của Tiêu Viễn Lan phảng phất như đúc băng, đẩy ra đại môn của Phù Minh Cung, lại nhìn thấy Sở Phong Lạc đang dựa vào mép giường nôn mửa không ngừng, sắc mặt trắng bệch đến như tờ giấy trắng, khóe mắt còn lưu lệ, vẫn chưa kịp đem nước mắt bởi vì nôn mửa khó chịu lau đi,  dung mạo nguyên bản tuấn tú lúc này lại lộ vẻ suy yếu nói không nên lời.

Tiêu Viễn Lan nhìn thấy bộ dạng này của hắn, sắc mặt lập tức nhu hòa lại. Sớm đã quên tiến vào là muốn chất vấn chuyện Sở Phong Lạc, thần tình lo lắng: “Phong Lạc, ngươi không sao chứ? Sao lại nôn đến lợi hại như thế? Có phải thái y chẩn bệnh sai không? Ta gọi thái y khác đến đây xem . . . . .”

“Đừng đi!” Sở Phong Lạc kéo hắn lại, “Ta vẫn hảo.”

Tuy rằng Sở Phong Lạc ngữ khí cứng rắn, nhưng vẻ mặt hắn tái nhợt vô lực tại trong mắt Tiêu Viễn Lan nhìn thế nào cũng giống cầu xin, Tiêu Viễn Lan không khỏi mềm lòng, nghe theo nguyện vọng của hắn không bảo người đi gọi thái y. Ngồi vào cạnh hắn, cung nữ dâng thanh trà lên, Tiêu Viễn Lan tiếp nhận, để cho Sở Phong Lạc súc miệng.

Đối vời hầu hạ chu đáo của Tiêu Viễn Lan, Sở Phong Lạc cũng hơi xấu hổ, muốn tự mình uống trà, Tiêu Viễn Lan lại không cho, đành phải tùy tiện uống từ chén trong tay y.

Tiêu Viễn Lan nhìn thấy trên môi Sở Phong Lạc còn vương thủy quang, gương mặt bình thường lãnh đạm vô tình đột nhiên hiện lên vài phần nhu hòa, trong lòng bỗng dưng nhu tình vô hạn, để chén xuống liền nghiêng người về trước, hướng tới môi Sở Phong Lạc hôn lên.

Cung nữ kia che miệng cười, bưng chén lên liền lui xuống, còn thuận tiện đóng cửa phòng lại.

Sở Phong Lạc vừa thấy Tiêu Viễn Lan tựa hồ vào thế nhất định làm, khóe miệng không khỏi hơi run rẩy. Tiêu Viễn Lan dường như tùy thời tùy chỗ đều có thể nghĩ đến phải ôm hắn, chính mình tướng mạo quyết không phải loại tinh tế mỹ mạo, sao Tiêu Viễn Lan lại có thể có hứng thú to lớn như vậy?

Đã mang thai trong người, Sở Phong Lạc cảm giác một ngày một càng suy yếu vô lực hơn, nếu lại trải qua tình sự kịch liệt như thế nữa, làm nhiều, sợ là phải chết trên giường thôi!

Tiêu Viễn Lan muốn cởi bỏ y sam của Sở Phong Lạc, Sở Phong Lạc đánh văng tay y. Tức giận dần dần ngưng tụ trong mắt Tiêu Viễn Lan, trên lại vẫn mang theo tươi cười, thanh âm thập phần mềm mỏng nói: “Phong Lạc, ta không muốn đối với ngươi quá thô lỗ, ngươi biết.”

“Ta có chút không thoải mái.” Sở Phong Lạc trốn tránh ánh mắt nồng nhiệt đến phát nóng của Tiêu Viễn Lan, lo lắng nếu mình tiếp xúc với ánh mắt của y, liền sẽ theo y cùng nhau thiêu đốt cháy sạch.

“Phong Lạc, đã lâu vậy, ngươi chưa bao giờ nói cho ta biết, ngươi sinh ở đâu, sinh trưởng nơi nào.” Tiêu Viễn Lan lẳng lặng mở miệng.

“Ngươi . . . . .” Vẻ mặt của Tiêu Viễn Lan bỗng nhiên trở nên lãnh lệ khiến Sở Phong Lạc cả kinh, chẳng lẽ y đã biết, vì lời đồn không rõ căn cứ kia, cho nên y muốn chấn vấn hắn?

Trong lòng Sở Phong Lạc bỗng dưng chát đến phát đắng.

“Phong Lạc, kỳ thật người là người Long tộc chăng.”

“Phải!” Sở Phong Lạc lẳng lặng trả lời, nghêng tiếp ánh mắt của y. Chuyện này hắn ban đầu chỉ là muốn giảm bớt phiền toái không cần thiết, cho nên không nói với Tiêu Viễn Lan, nhưng tất yếu cũng phải có bí mật, người ngoại giới chỉ biết người Long tộc võ học kỳ tài, nam tử anh tuấn còn nữ tử mỹ lệ, vả lại nam tử tính sơ sơ nhiều hơn nữ tử mà thôi. Đối với nam tử Long tộc sinh hài tử, thế nhân cũng không biết.

Nếu Tiêu Viễn Lan vì hắn là người Long tộc mà muốn giết hắn nhất tuyệt hậu hoạn, như vậy cứ để Tiêu Viễn Lan đến chính tay kết thúc đoạn luyến tình vây khốn quấy nhiễu lấy hắn.

Sở Phong Lạc lẳng lặng chờ đợi Tiêu Viễn Lan đưa ra quyết định. Phát hiện bản thân đang chờ đợi Tiêu Viễn Lan tự tay giết mình cùng cốt nhục thân sinh của y, trong lòng cư nhiên không phải thống khoái, mà là khó chịu đến như có một con đao nhọn khoét vào nơi mềm yếu nhất trong lòng.

“Vì sao ngươi không nói cho ta biết?” Tiêu Viễn Lan vẻ mặt bình tĩnh nhìn Sở Phong Lạc, nếu y biết sớm hơn, y sẽ phái người sắp đặt mọi thứ xong xuôi trước một bước, sẽ không để Trương Tuân Úc tìm được cơ hội đối phó y thậm chí là Sở Phong Lạc.

“Ta vốn đã quyết định, vĩnh viễn không cần tái kiến ngươi.” Sở Phong Lạc thản nhiên nói, lẳng lặng nhìn biểu tình của Tiêu Viễn Lan nháy mắt vặn vẹo, chết lặng nhìn y một tay bắt lấy vạt áo trước của mình, tay kia thì gắt gao nắm chặt thành quyền.

Ngay vào lúc hắn nghĩ đến Tiêu Viễn Lan sẽ đánh hắn một quyền, một thanh âm trầm đục, một quyền này hung hăng nện vào tường, máu tươi từ đầu ngón tay của Tiêu Viễn Lan chảy ra.

Biểu tình của Tiêu Viễn Lan nháy mắt bình tĩnh lại, cười khổ một tiếng: “Ngươi phải thấy ta khổ sở ngươi mới thoái mái sao . . . . .” Khuôn mặt tuyệt lệ của y lộ vẻ suy sụp, dường như hết sức nản lòng thoái chí, lại vẫn khăng khăng không chịu buông tay, một đôi băng mâu cháy rực liệt hỏa tuyệt vọng.

Đứa ngốc, thật là khờ quá . . . . . Buông tay không phải với tất cả mọi người đều hảo sao? Hà tất như vậy . . . . . Sở Phong Lạc im lặng nhìn Tiêu Viễn Lan thấy Tiêu Viễn Lan chậm rãi thu hồi tay, ngưng mắt nhìn hắn thật sâu thật lâu, máu chậm rãi nhỏ trên mặt đất, phát ra tiếng vang nhỏ nhẹ, Tiêu Viễn Lan lại không hề hay biết, cứ như vậy đứng nhìn hắn.

Màu đỏ diễm tuyệt thương tuyệt kia thong thả chảy xuống, trong lòng hắn cơ hồ muốn hét lớn lên. Chỉ cần Tiêu Viễn Lan bằng lòng đi băng bó, hơn nữa về sau từ bỏ làm những chuyện ngu xuẩn như vậy, hắn nguyện ý đáp ứng hết thảy yêu cầu của y.

Ngay vào lúc lý trí của Sở Phong Lạc bị chính hắn bức đến điên cuồng cực hạn, Tiêu Viễn Lan khẽ cười nụ cười này tàn khốc mà tuyệt vọng tại trên gương mặt trắng nõn mỹ lệ như vậy, Sở Phong Lạc dường như phát sinh ảo giác hít thở không thông.

“Phong . . . . . Nếu ngươi nhất định phải tra tấn ta như vậy, ta không còn lời nào để nói, bất quá, ta đối với những chuyện mình đã làm chưa từng hối hận.” Tiêu Viễn Lan thản nhiên cười, “Nếu thời gian quay ngược lại, ta vẫn sẽ làm lại lần nữa.”

Tiêu Viễn Lan nói xong, xoay người đi ra ngoài.

Nhìn thấy bóng dáng cao quý trầm ổn của y dần dần rời xa, lại là cô đơn tịch mịch nói không nên lời, Sở Phong Lạc cảm giác nơi nào đó trong lòng như bỗng nhiên bị một cái búa khổng lồ vô hình nện một phát, đau đến phát run.

Có chút gì đó thay đổi, nhất định là do mang thai, chỉ cần đem hài tử bỏ đi là được rồi. Sở Phong Lạc yên lặng suy nghĩ, trong lòng vẫn cứ phiền muộn không chịu thấu. Ở lại hoàng cung này đối mình mà nói chính là tra tấn, đối Tiêu Viễn Lan mà nói, lại chẳng phải là một loại tra tấn khác sao?

Chỉ cần mình sớm rời khỏi đây, song phương đều có thể sớm giải thoát.

Thế nhưng Sở Phong Lạc ở trong cung vẫn đang là trạng thái giam lỏng, không có lệnh của Tiêu Viễn Lan, bất luận ai cũng không được phép tiếp cận hắn nửa bước. Ngay vào lúc thời điểm ba ngày kỳ hạn Tiêu Viễn Lan muốn Sở Phong Lạc đưa ra đáp án dần dần cận kề, rốt cục truyền đến tin Tần thái y phải phụng mệnh phục chẩn (tái khám) cho hắn. Nghe thấy tin này, Sở Phong Lạc có loại cảm giác giải thoát, là vì bản thân rốt cục thoát khỏi hoàng cung âm trầm cùng giam cầm của Tiêu Viễn Lan, cũng là vì trốn tránh loại cảm tình sâu đến khiến bản thân sợ hãi của Tiêu Viễn Lan.

Không biết chờ bao lâu, Tần thái y rốt cục tiến vào, hai người hàn huyên trong chốc lát, Tần thái y liền dùng danh nghĩ phải tử tế khán chẩn bệnh, mời cung nữ thái giám hầu hạ Sở Phong Lạc đều lui ra.

“Sở công tử, nhìn họ của ngươi, là thế gia vọng tộc của Vụ Ẩn Thành, là người của Sở gia ư. Lão hủ vào cũng ba mươi năm, đã không rõ chuyện trong Vụ Ẩn Thành, không biết thành chủ khỏe không?” Tần thái y vuốt râu cười nói.

Sở Phong Lạc ngẩn người, mới hiểu lão thái y này không biết tin thành chủ đã qua đời, cũng không biết chuyện phát sinh trong ba mươi năm nay, liền kể sơ lược cho lão nghe. Sau khi Tần thái y thương cảm một hồi, hai người nói chuyện cũ, nguyên lại Tần thái y cũng là người trong Vụ Ẩn Thành, sau lại rời khỏi Vụ Ẩn Thành, vì trước đó được tiên đế tán thưởng, lưu lại trong cung làm thái y. Sở Phong Lạc xin lão viện trợ, muốn trốn thoát khỏi hoàng cung.

Tần thái y vốn định giúp hắn việc mang thai, cũng không nghĩ tới hắn muốn trốn khỏi hoàng cung, lấy làm kinh hãi, nhưng nhìn đến Sở Phong Lạc trên người chỉ có nhất kiện đơn y. Cũng không có y vật khác, thần sắc bèn có vài phần hiểu rõ, trầm ngâm nói: “Sở công tử, trốn khỏi hoàng cung không phải chuyện dễ, lão hủ sẽ đi an bài, chỉ là lão hủ ở trong cung chức vị không cao, sợ sẽ thập phần nguy hiểm. Nếu như tin được lão hủ, Sở công tử đợi thêm hai ngày nữa, nhất định tận lực an bài thỏa đáng.”

Sở Phong Lạc đứng lên, liền muốn hướng Tần thái y quỳ xuống, “Ân huệ Tần thái y tương trợ, vãn bói suốt đời khó quên.”

“Dễ như trở bàn tay, không đáng nhắc đến.” Tần thái y tuy rằng lớn tuổi, cước bộ vẫn thực vững vàng, tiến lên một bước muốn nâng Sở Phong Lạc dậy, Sở Phong Lạc vẫn cứ quỳ.

“Muốn ra ngoài đâu phải chỉ thiên nan vạn hiểm, Tần thái y đồng ý tương trợ, đủ thấy thình tình.”

Tần thái y nâng hắn dậy, nói: “Sở công tử đang mang thai, không cần phải thế. Xem mạch tượng của ngươi, như là ăn phải nhuyễn cân tán, nhưng giải dược Tương Lưu Túy luyện chế thập phần khó khăn, chỉ có Hoàng Thượng mới có, lão hủ tuy rằng có thể giải, lại phải tốn đến thời gian ba năm.”

Hai người lại lập kế hoạch việc xuất cung, Tần thái y suy nghĩ một hồi, nói gần nhất có một lượng lớn dược liệu sắp chuyển vào cung, Sở Phong Lạc có thể trà trộn đi ra ngoài, nhưng hắn phải rời khỏi Phù Minh Cung cũng không phải chuyện dễ.

Hai người thảo luận trong chốc lát, đều cảm thấy điểm này thập phần khó khăn, chỉ có thể        ra tay trên người Tiêu Viễn Lan, chỉ có Tiêu Viễn Lan đối hắn lơ là cảnh giác, rút đi thủ vệ ở phụ cận Phù Minh Cung, có lẽ còn có thể. Nhưng Tiêu Viễn Lan làm việc kín đáo cẩn thận, ngoại trừ đáp ứng vĩnh viễn lưu lại bên cạnh y, tuyệt đối không có khả năng lừu được y.

Đang lúc hai người vô kế khả thi, bỗng dưng có người truyền báo Thục phi đến đây bái phỏng. Hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, lúc này một cơn gió nam ấm áp kéo đến, tiếng cước bộ chậm rãi, một nữ tử đã tiến vào Phù Minh Cung.

Nàng tuổi còn nhỏ, thoạt nhìn chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi, dung mạo đoan trang hoa lệ, lại đem cung trang, thoạt nhìn tựa như tiên tử. Nàng liếc mắt nhìn Tần thái y, mỉm cười: “Nguyên lai Tần thái y đang ở đây.”

Tần thái y đương nhiên hiểu ý Trương Thục phi không muốn lão ở đây, thu thập hòm thuốc xong đứng dậy, nói: “Thục phi nương nương thiên tuế, thần là tới phục chẩn cho Sở công tử, đang định cáo từ.”

Trương Thục phi cũng không giữ lại, nói: “Một khi đã vậy, bản cung cũng không tiễn. Tình nhi, em thay ta tiễn Tần thái y đi.”

Phía sau Trương Thục phi có một thiếu nữ lên tiếng đáp lời, đi đến trước mặt Tần thái y, nói: “Thái y đại nhân, thỉnh.”

Tần thái y bất đắc dĩ khẽ cười khổ, đành phải hướng hai người nói lời từ biệt.

Trong Long tộc mặc dù có nữ tử, nhưng là cực ít, hiện tại đứng cạnh Trương Thục phi, Sở Phong Lạc lại có chút cảm giác không tự nhiên. Có lẽ vì người này là thê tử danh chính ngôn thuận của Tiêu Viễn Lan chăng. Trương Thục phi mỹ lệ nhã nhặn trầm tĩnh, cùng Tiêu Viễn Lan có thể nói là một đôi trời đất tác hợp.

Tiêu Viễn Lan hẳn nên cùng Trương Thục phi ở cạnh nhau. Thật sâu ý thức được điểm này, Sở Phong Lạc cảm nhận một loại thất vọng không tên, thế nhưng Trương Thục phi trầm tĩnh mỹ lệ như thế, làm hắn có chút thất thần. Nam tử vốn nên cùng nử tử chung sống, mà Long tộc này dị đoan, cuối cùng sẽ biến mất không lưu lại dấu vết trong lịch sử.

“Hàn xá đơn sơ, không có gì chiêu đãi, chỉ có một ly trà đạm mạc, vẫn thỉnh Thục phi thứ lỗi.” Sở Phong Lạc châm một ly trà, hướng Trương Thục phi ôm quyền hành lễ.

“Sở công tử phong độ ngời ngời, tuấn nhã đoan chính, quả nhiên là nam tử thế gian hiếm thấy.” Trương Thục phi cười lên, bưng cái chén lên, che tay áo uống, dùng khăn lụa lau môi, “Sở công tử sống ở Phù Minh Cung đã quen chưa? Nếu có gì cần, cứ việc đề xuất, bổn cung sẽ làm hết sức.”

Sở Phong Lạc cười khổ: “Thục phi nương nương, nàng không cần bằng mọi cách thử ta có tình đối với Tiêu Viễn Lan hay không, thật không dám giấu diếm, ta hận không thể lập tức ly khai hoàng cung.”

Trương Thục phi trong mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên, nói: “Sở công tử, Hoàng Thượng đối với ngươi không tốt sao?”

“Lưu lại trong cung, thật không phải sở nguyện của Sở mỗ.” Sở Phong Lạc cười khổ, loại xấu hổ này, có lẽ vẫn sẽ tiếp tục đến khi hắn ly khai hoàng cung mới thôi.

Trương Thục phi cười rất thâm ý, nói: “Ngươi lấy thứ dân chi lễ tiếp kiến ta, chứ không phải hậu cung chi lễ, có thể thấy ngươi tuyệt không có tâm tranh sủng . . . . . Sở công tử người có chí hướng cao xa, đương nhiên không muốn khuất nhục trong tay người khác để bị đùa bỡn, không biết, Sở công tử có hay không nghĩ tới muốn ly khai?”

“Không biết lời này của Thục phi nương nương có ý gì?”

Trương Thục phi nói: “Ta nguyện ý trợ giúp công tử một tay, nhưng ngươi phải đáp ứng ta một điều kiện.”

Sở Phong Lạc nhìn thấy thiếu nữ mười lăm mười sáu này, lại lộ ra cơ trí thông tuệ không giống bình thường, trong lòng khẽ rùng mình: “Điều kiện gì?”

“Ly khai hoàng cung về sau, cao chạy xa bay, cả đời không được tái kiến Viễn Lan.”

Sở Phong Lạc hơi dơ dự, nói: “Đây cũng là tâm nguyện cả đời của Sở mỗ.” Giống như muốn tự nói với mình, hắn yên lặng tại trong lòng không ngừng lập lại, nghĩ đến Tiêu Viễn Lan nếu nghe được những lời này của hắn, không biết sẽ thương tâm phẫn nộ thế nào, không khỏi lại lặng lẽ mỉm cười.

Chỉ có thể như vậy. Hắn cùng Tiêu Viễn Lan, duyên tận không sai.

Nghe được câu trả lời của Sở Phong Lạc, Trương Thục phi đứng dậy, lộ ra tia cười dịu dàng ung dung: “Vậy rất tốt. Qua mấy ngày nữa ta sẽ phái người truyền tin cho ngươi.” Nàng lẳng lặng nhìn Sở Phong Lạc một lát, lại quay đầu nhìn lên không trung, trên trời đầy mây không mưa.

Trương Thục phi không nói gì nữa, trực tiếp bước về phía cửa.

Nhìn theo bóng dáng Trương Thục phi dần dần mờ nhạt trước mắt, Sở Phong Lạc không biết trong lòng là cảm giác gì. Một loại mưu quyền đấu đá hoàn toàn bất đồng với phong vũ giang hồ đang diễn ra trước mắt hắn, hắn có loại cảm giác vô lực. Có lẽ vì, tại chốn gian hồ hắn là người có thể định đoạt sinh tử bản thân, nhưng tại chốn này, chỉ có thể tùy ý người khác thao túng.

Trở lại thế giới thuộc về mình mới là nguyện vọng của đời của hắn.

Sở Phong Lạc khẽ thở dài nhẹ nhõm, định thần lại. Dần dần thấy hơi mệt mỏi muốn ngủ. Từ sau lúc mang thai thì thường hay thấy buồn ngủ, hắn bỗng dưng nhớ tới, đúng là đã quên hỏi Tần thái y dược vật có thể phá thai. Nhân lúc hài tử còn chưa thành hình, sớm bỏ đi cũng tốt.

Lúc Sở Phong Lạc vừa nằm xuống, liền nghe một trận tiếng bước chân dồn dập, lúc chống đỡ đứng dậy, lại nhìn thấy người nọ thở hổn hển dựa vào cửa, một đôi mâu quang thâm sâu gợn sóng dữ dội khi nhìn thấy hắn, thần sắc khẩn trương dần dần thả lỏng.

“Phong, ta nghe nói, biểu muội tới đây gặp ngươi, liền chạy qua. Nàng không nói gì chứ?” Trên mặt Tiêu Viễn Lan có chút không tự nhiên, chậm rãi đi đến trước mặt hắn.

“Biểu muội?” Sở Phong Lạc nhìn thấy thần sắc hiếm khi khẩn trương của Tiêu Viễn Lan, không khỏi có chút muốn cười. Cuối cùng cũng có hy vọng có thể thoát khỏi người này, Sở Phong Lạc phát hiện oán hận của mình đối y đã giảm đi nhiều.

“Trương Uyển Nhi là nữ nhi của thái sư Trương Tuân Úc, Trương Tuân Úc thú trưởng công chúa, cũng chính là cô cô ta, sau khi ta đăng cơ, vì tình thế bắt buộc, không thể không thú nữ nhi của gã. Thế nhưng ta không thích Uyển Nhi, trước nay ta chưa từng chạm qua nàng . . . . .” Tiêu Viễn Lan hơi khẩn trương giải thích, lại phát hiện Sở Phong Lạc vẻ mặt thản nhiên, đối điều này thờ ơ, Tiêu Viễn Lan bỗng ngừng lại, cười tự giễu, “Sở Phong Lạc, đôi khi ta thật sự hảo hận ngươi, ngươi sao lại có thể tuyệt tình như vậy?”

Tiêu Viễn Lan đè lên thân thể Sở Phong Lạc, kéo y sam của hắn xuống, vuốt ve lung tung ngực hắn: “Ta muốn nhìn xem ngươi . . . . . nhìn xem tim của ngươi có phải hay không cứng . . . . . Cớ sao ngươi đối ta nhẫn tâm như vậy . . . . .”

Động tác điên cuồng của Tiêu Viễn Lan khiến Sở Phong Lạc phải giãy dụa, nhưng lại dẫn đến Tiêu Viễn Lan tiêu hết toàn lực kiềm chế, chỉ có thể mặc y một tay đè ép dưới thân, tay kia thì không hề bị cản trở vuốt ve thân thể trần trụi dưới y sam của hắn.

Độ ấm lạnh như băng của bàn tay Tiêu Viễn Lan khiến Sở Phong Lạc hơi hơi phát run, động tác cũng thô lỗ đến đáng sợ, cơ hồ là điên cuồng bức xé tất cả y vật trên người hắn, sờ soạng hạ thể đã muốn bắt đầu phản ứng của hắn.

Sở Phong Lạc vô lực phản khán, nhưng phản khán như vậy ngược lại càng khơi thêm nhiệt tình của Tiêu Viễn Lan, y dùng miếng vải vừa xé ra trói hai tay Sở Phong Lạc lại, ngón tay vuốt ve qua lại thân thể trần trụi thon dài của Sở Phong Lạc, gần như là hôn môi trong vô thức: “Vì sao . . . . . Phong . . . . . Vì sao . . . . . Ngươi nói cho ta biết . . . . .”

Cảm giác động tác thô bạo của Tiêu Viễn Lan dần dần trở nên từ tốn, phảng phát một loại ôn nhu gần như tuyệt vọng, Sở Phong Lạc tựa hồ nghe được một tiếng xoẹt bén nhọn, giống như muốn phá vỡ hàng phòng vệ cuối cùng trong tim hắn.

Một giọt chất lỏng lạnh băng rơi trên mặt Sở Phong Lạc, hắn chợt từ trong mơ hồ đấu tranh thanh tỉnh lại, nhìn người trước mặt này khuôn mặt trắng ngần mà tuyệt lệ, thanh thanh lãnh lãnh, như có một tia hàn ý, lại phảng phát như hàn tinh xa vời cô đơn tịch mịch, cao quý mà tuyệt ngạo.

Sở Phong Lạc bỗng thấy hơi đau lòng, Tiêu Viễn Lan cùng Dạ Trạch Hoan thanh lệ tuyệt mỹ bất đồng, hắn tùy hứng sủng Dạ Trạch Hoan, nhưng chưa từng có loại cảm giác đau lòng này, thiếu niên quật cường này, hiện tại cư nhiên ở trước mặt hắn rơi lệ, hắn chưa từng nghĩ tới, Tiêu Viễn Lan hành sự luôn luôn bình tĩnh, cư nhiên sẽ ở trước mặt hắn rơi lệ . . . . .

Tiêu Viễn Lan cởi miếng vải trói hắn ra, không chút để tâm nói: “Ta biết ngươi hận ta, hận thì cứ hận đi. Sở Phong Lạc, giải dược của nhuyễn cân tán ta đã mang đến, chuyện ba ngày trước ta bảo ngươi suy nghĩ, ngươi có đáp án chưa?”

Sở Phong Lạc nhìn vào ánh mắt trở nên sâu không thấy đáy của y, bỗng nhiên hiểu được hết thảy đều là ngụy trang của thiếu niên này, là bình phong bảo hộ y tại trong hoàng cung lãnh khóc này đây, thiếu niên bề ngoài tôn quý tuyệt lệ này, nội tâm quật cường mà ôn nhu, chỉ vì sinh trong hoàng thất, cho nên đã quen che đậy cảm xúc chân thật của bản thân, chỉ vào thời điểm gần như sụp đổ mới có thể bỗng dưng điên cuồng thế này.

Y thành thế này, hoàn toàn là vì mình ư.

Trong lòng Sở Phong Lạc chợt nảy sinh vài phần ôn nhu, cho dù rõ đáp án của mình chính là cự tuyệt, lại nói không nên lời cự tuyệt, nhìn khuôn mặt trầm tĩnh của Tiêu Viễn Lan gần ngay trước mắt, bên trong khóe mắt giả vờ lơ đãng đã ánh lên chút chờ mong, đáng yêu đáng tiếc nói không nên lời, Sở Phong Lạc tâm thoáng động, nhịn không được sáp lại gần nhẹ nhàng hôn, khi tầm nhìn khẽ lướt qua bên môi y, bỗng nhiên bị Tiêu Viễn Lan ôm chặt lấy thân thể, hôn lên môi hắn.

Khi đôi môi nóng chạy chạm vào mình, Sở Phong Lạc cảm giác mình cũng như bị nóng chảy. Cơ hồ đã quên vì sao lại không tự chủ hôn môi Tiêu Viễn Lan, hắn ôm lấy vai và lưng của Tiêu Viễn Lan, nhắm mắt lại thừa nhận cuồng tình như liệt hỏa này.

Hai người theo đó ngã xuống giường, Tiêu Viễn Lan nhanh chóng cởi y sam của mình xuống, lộ ra thân thể trắng ngần rắn chắc hữu lực, cùng hắn gắt gao ôm nhau. Giữa hai người gần như dán sát vào nhau không chừa khe hở, Tiêu Viễn Lan điên cuồng hôn Sở Phong Lạc, nỉ non thổ lộ ái ngữ.

“Phong . . . . . Đáp ứng ta . . . . . Lưu lại bên ta . . . . .” Tiêu Viễn Lan ở bên tai hắn nhẹ nhàng nói ra, trong mắt lộ ra cường thế không thể làm trái, nhưng giọng nói lại hơi hơi phát run.

Sở Phong Lạc cảm giác dục hỏa thân thể bị Tiêu Viễn Lan châm ngòi, phảng phất như rơi vào trong đám mây không chỗ dùng sức, chỉ có thể gắt gao ôm lấy Tiêu Viễn Lan, để y mang theo mình chìm nổi trong biển tình dục vọng, chính là tuyệt vọng của Tiêu Viễn Lan lại như một mũi dao nhọn đâm thẳng vào ngực mình, ép hỏi đáp án mà chính hắn cũng không minh bạch.

“Đừng . . . . . Đừng như vậy . . . . . A . . . . . Không . . . . . A a . . . . .” Tiêu Viễn Lan nhiệt tình không như ngày thường giống như muốn khơi mào tất cả dục vọng trên người hắn, làm chính hắn cũng không thể không chế được mình, phát ra rên rỉ khiến hắn thấy thẹn, “Ân . . . . . Lan đệ . . . . . Đừng vậy . . . . .”

Một tiếng nóng lòng cầu xin của hắn ngược lại khơi dậy lửa giận trong Tiêu Viễn Lan, cắn một phát lên vành tai của hắn, dùng sức, tuy rằng dùng sức, Sở Phong Lạc lại không có cảm giác đau đớn, trái lại nóng đến không xong, chỉ có thể gắt gao ôm y.

“Đừng gọi ta Lan đệ! Ta không phải đệ đệ ngươi!” Tiêu Viễn Lan hét to, đôi mắt mỹ lệ nhìn hắn, toát ra một loại biểu tình đau đớn không ngôn từ nào có thể tả, “Phong, không cần tổn thương ta, ta rất đau . . . . .” Y bắt lấy tay Sở Phong Lạc, đặt tại ngực mình, “Phong . . . . . Ngươi cảm nhận được không, ta thật sự rất đau . . . . .” Y nói khẽ, nhẹ nhàng hôn lên mặt Sở Phong Lạc.

Sở Phong Lạc nói không nên lời, dưới lòng bàn tay rõ ràng có thể cảm giấy nhịp tim dồn dập của Tiêu Viễn Lan, nhiệt độ cơ thể nóng đến gần như phỏng tay . . . . . Tiêu Viễn Lan nắm chặt tay hắn, hôn lên thân thể hắn, cuồng loạn muốn tiến vào hắn.

Biểu tình đau xót trên mặt Tiêu Viễn Lan như kim châm sâu vào Sở Phong Lạc, hắn minh bạch ý tứ của y . . . . . Nếu cự tuyệt y, y sẽ đẩy cả hai người xuống vực sâu, từ này về sau vạn kiếp bất phục . . . . . Nhưng Tiêu Viễn Lan không biết là, hắn sắp có thể ly khai Tiêu Viễn Lan ngay, về sau, duy nhất lưu lại Tiêu Viễn Lan một mình lâm vào thống khổ tuyệt vọng.

Sở Phong Lạc hoang mang ôm chặt Tiêu Viễn Lan, để cho y tiến sâu vào mình, mồ hôi thấm ướt tóc trên tóc mai trên trán, hắn biểu tình miễn cường nhẫn nại chịu đựng làm Tiêu Viễn Lan dần dần trầm tĩnh lại, run rẩy hôn lên mặt, cổ, ngực hắn . . . . . Như đang hấp thu ôn nhu có một không hai của hắn.

Vốn nghĩ rằng cưỡng bách hắn như vậy, muốn đổi lại lưỡng tình tương duyệt là vĩnh viễn không thể, nhưng Sở Phong Lạc biểu tình bị y mê say lại sâu sắc khiến y mê hoặc, tuy rằng Sở Phong Lạc không trả lời, nhưng y có thể cảm nhận được Sở Phong Lạc suýt nữa thốt ra, tâm tình nguyện ý vì y vĩnh viễn lưu lại, nếu không lúc nãy đã không chủ động hôn y.

Cho dù cả đời chỉ có khoảng khắc này, cho dù đến cả khoảng khắc này cũng là giả dối, thì cũng đáng giá rồi.

Tiêu Viễn Lan gắt gao ôm Sở Phong Lạc, thấp giọng nói: “Phong, ngươi bằng lòng chứ?”

Sở Phong Lạc do dự một hồi, thấy vẻ mặt Tiêu Viễn Lan dần dần trở nên tuyệt vọng, không khỏi hôn lên trán y, đáng nghĩ nên nói gì, Tiêu Viễn Lan đã hỏi: “Phong, ngươi không bằng lòng sao?”

“Không, ta chỉ muốn . . . . .” Đối mặt với nghi ngờ thống khổ của y, Sở Phong Lạc theo trực giác phản ứng. Chính vào lúc hắn phát hiện bản thân nói gì, Tiêu Viễn Lan đã mỉm cười, tựa như buông được tảng đá lớn trong lòng: “Phong, ngươi biết không, ta muốn chính là một câu này của ngươi, biết rõ là nói dối, ta vẫn quá đỗi vui mừng.”

Y từ trong y phục lấy ra một lọ sứ, đổ ra một dược hoàn xanh biếc, nói: “Viên này là Tương Lưu Túy, có thể giải độc của nhuyễn cân tán, ngươi ăn vào sau sáu canh giờ sẽ khôi phục nội lực. Đến khi đó ngươi muốn ly khai cũng không khó, nhưng mà, trước khi ngươi ly khai, thỉnh làm cho ta một việc . . . . . Giết ta.”

Tiêu Viễn Lan mỉm cười: “Cho dù không thể đạt được tâm của ngươi, được chết trong tay ngươi, ta đã rất hạnh phúc rồi.”

Sở Phong Lạc kinh hoàng nhìn y, chỉ thấy y đem Tương Lưu Túy ngậm vào trong miệng, dược hoàn xanh biếc tại giữa môi y óng ánh trong suốt, càng tôn lên nước da như ngọc, Tiêu Viễn Lan chậm rãi cúi đầu, hôn hắn, đem dược hoàn đẩy vào miệng hắn.

Đầu lưỡi truyền đến một trận ngọt ngào thơm mát, có lẽ là hương vị của dược hoàn, Sở Phong Lạc mê mang suy nghĩ, trực giác nuốt xuống ngọt ngào trong miệng, cảm giác Tiêu Viễn Lan có phần thô bạo hôn mỗi một tấc trong miệng mình, như muốn tuyệt vọng làm hắn ghi nhớ hết thảy về y, trong thô bạo mang theo một tia triền miên quyến luyến.

Y sao lại biết mình muốn đi, Sở Phong Lạc vì bản thân nghĩ ngợi lung tung mà bật cười, ngay vào lúc thất thần thoáng qua, Tiêu Viễn Lan làm nụ hôn càng thêm sâu sắc, khiến hắn cơ hồ vô lực thở dốc, chỉ có thể ôm chặt lấy người làm cho hắn trầm mê.

Không biết đã qua bao lâu, Tiêu Viễn Lan ôm hắn, tách hai người ra, chỉ bạc dâm dịch dây dưa chưa đứt, Sở Phong Lạc nhìn thấy đôi môi ướt át của Tiêu Viễn Lan vẽ nên một nụ cười thỏa mãn, khuôn mặt tuyệt mỹ nói không nên lời động lòng người, nhịn không được động tâm, liền muốn hôn lên đôi môi vẫn còn đọng nước của y, miễn cưỡng kiềm chế tình tự bản thân, Sở Phong Lạc mới phát giác bản thân đã không biết bao nhiêu lần thất thố.

Tuy có lẽ là vì Tiêu Viễn Lan tuyệt mỹ tôn quý cùng Dạ Trạch Hoan có điểm tương đồng, nhưng thất thố của hắn, lại khiến Tiêu Viễn Lan càng trầm mê hơn.

Ý thức được sơ suất của bản thân, Sở Phong Lạc liền muốn đẩy Tiêu Viễn Lan ra, gần như là đồng thời, Tiêu Viễn Lan buông hắn ra, bỗng nhiên cười với hắn: “Phong, ta đã hỏi qua thái y, thái y bảo ngươi cần nghỉ ngơi nhiều, sắc trời đã tối, ngươi ngủ đi.” Y bỗng nhiên lộ ra vẻ phiền muộn nói không nên lời: “Ngủ một giấc tỉnh dậy, ngươi liền khôi phục võ công.”

Sở Phong Lạc định an ủi y, lại phát hiện không cách nào an ủi, thương tổn sâu nhất, thường là từ người yêu nhất, tới bây giờ hắn chưa từng nghĩ qua bản thân lại có thể tổn thương một người sâc sắc như vậy, tựa như Dạ Trạch Hoan tổn thương hắn.

“Ta phải đi.” Tiêu Viễn Lan ngưng mắt nhìn hắn, nhẹ nhàng nói, “Nếu hiện tại không đi, liền đi không được nữa.”

Sở Phong Lạc đang định hỏi vì sao đi không được. Tiêu Viễn Lan ở trên môi hắn nhẹ nhàng hôn, Sở Phong Lạc chợt hiểu ra, mặt căng đến đỏ bừng. Tiêu Viễn Lan cơ hồ thời thời khắc khắc đều có thể động dục . . . . .

Sở Phong Lạc bỗng nhiên nhớ lại hơn một tháng trước khi vào cung, Tiêu Viễn Lan gần như tùy thời đè ngã hắn liền có thể làm, hiện tại hai ba ngày một lần, có thể nói đã thập phần kiềm chế bản thân.

Nhưng mà y hậu cung ba nghìn, không tìm mình cũng có thể tìm người khác. Trương Thục phi cao quý mỹ lệ, cùng Viễn Lan gần như là trời sinh một đôi . . . . . Không biết tại sao, Sở Phong Lạc bỗng có một loại cảm giác không thoải mái.

Có lẽ duyên cớ vì mình cư nhiên là nam tử âm tính. Trong Long tộc dù có nữ tử, cũng có thể cùng nam tử dương tính thành thân, nhưng dù sao nữ tử cũng là thiểu số, càng khó có nữ tử giống như Trương Uyển Nhi tao nhã tuyệt sắc như vậy, nam tử dương tính ngoại trừ có thể làm cho nam tử mang thai ra, còn lại cùng nam tử bình thường cũng không có gì bất đồng, nhưng nam tử âm tính căn bản không thể làm cho nữ tử sinh hài tử . . . . . Đã . . . . . Không thể xem như một nam nhân, mà mỹ lệ của Trương Uyển Nhi vẫn rung động mạnh đến hắn.

Kỳ thật có thể đạt được tình yêu của Tiêu Viễn Lan đã là ước mong xa xỉ, còn muốn gì nữa? Tiêu Viễn Lan so với Dạ Trạch Hoan nhiều hơn một phần cao quý ung dung nội liễm, còn khí chất của Dạ Trạch Hoan thì nhàn tản phong lưu. Hai người ngoại trừ mỹ lệ tôn quý, kỳ thật không có gì tương đồng. Muốn yêu Tiêu Viễn Lan cũng không phải là một chuyện khó.

Chính là bản thân vẫn như trước không thể bỏ Dạ Trạch Hoan xuống được, đối Tiêu Viễn Lan mà nói, là không công bằng! Huống hồ tại chốn thâm cung này giống như nữ tử ai oán cô đơn ngóng trông, kỳ thật cũng không phải sở nguyện thích ung dung tự tại sơn lâm của mình.

Sở Phong Lạc không khỏi sờ sờ bụng mình. Trải qua thái y chẩn đoán, xem ra mang thai hài tử quả thật không còn gì để nghi ngờ nữa. Sau khi xuất cung vẫn lưu hài tử, mai sau hài tử ra đời, đối mình mà nói là ký ức bất kham, đối hài tử mà nói cũng là thân thể vô pháp đối diện.

Nhất định phải bỏ nó. Sở Phong Lạc im lặng suy nghĩ.

Phản hồi của bạn

Họ và tên (*)
Email
Đánh giá (*)
Lạc Mai Phong - C3 và C4 Đánh giá bởi hơn 5600 khách hàng. Kết quả bình chọn: 0 10
Nội dung (*)
Nhập mã bảo mật (*)
thanh toan

Designed by Thiết kế web công ty .Vn